Thấm thoắt đã là ngày thứ sáu trong chuyến công tác của Lục Kinh Thời.
Thời tiết dạo này thay đổi nhanh đến chóng mặt.
Sáng sớm trời vẫn còn hửng nắng, thế mà đến chiều đã đổ mưa.
Lâm Chức Ý đứng bên bậu cửa sổ hít thở không khí, những hạt mưa lất phất tạt vào mặt mang theo hơi lạnh mơn man.
Phía chân trời xa xa, mây đen kịt ùn ùn kéo tới, sà xuống thấp tịt. Điện thoại của cô cũng vừa reo lên bản tin cảnh báo mưa giông và sấm sét.
Dạo gần đây người nhà họ Lâm lại khá yên ắng.
Chỉ loáng thoáng nghe nói việc hợp tác giữa Hoàn Cảng và Vinh Thịnh vẫn bặt vô âm tín.
Bất luận là vì lý do gì dẫn đến kết cục này, tóm lại nó cũng khiến tâm trạng Lâm Chức Ý vô cùng sảng khoái.
Cô khẽ cúi đầu, vừa định nhắn tin hỏi Trần Dịch Sơn xem ngày mai Lục Kinh Thời hạ cánh xuống Kinh Bắc lúc mấy giờ để sắp xếp thời gian đi đón, thì bất chợt nghe có người gọi tên mình.
Là cô lễ tân ở tầng dưới, trên tay đang xách một chiếc túi giấy: "Cô Lâm, có đồ ăn giao đến cho cô này."
Lâm Chức Ý ngạc nhiên nhướng mày: "Tôi đâu có đặt gì."
"Vậy sao?" Lễ tân lật xem hóa đơn, "Nhưng tôi thấy tên và số đuôi điện thoại đúng là của cô mà."
Vì còn đang dở việc nên giao đồ xong, lễ tân cũng quay gót rời đi ngay. Trong lúc Lâm Chức Ý còn đang nghi hoặc, điện thoại bỗng rung lên một tiếng tin nhắn đến.
"Nhận được đồ chưa?"
"Anh đang ở quán cà phê ngay gần đó."
"Chúng ta nói chuyện đi, Lâm Chức Ý."
Trái tim cô bỗng chốc chùng xuống.
Cuối cùng thì Hạ Yến Triết cũng tìm tới. Vốn dĩ, đây chỉ là chuyện sớm muộn.
Hành động đặt món đồ mang tính ép buộc này chính là lời cảnh cáo ngầm của anh ta: Đừng hòng trốn tránh. Anh ta đã nắm rõ địa chỉ ở đây, nếu cô không chịu ra mặt, mọi chuyện sẽ chẳng dừng lại ở một buổi hẹn ngoài quán cà phê đơn giản như thế này nữa.
Lâm Chức Ý không hé nửa lời với Quý Lê Xuyên. Anh biết sự tồn tại của Hạ Yến Triết cũng như tường tận lý do hai người chia tay. Nếu để anh đụng mặt gã cặn bã đó, với cái tính bênh vực người nhà bất chấp lý lẽ, chắc chắn hai gã đàn ông sẽ lao vào đánh nhau vỡ đầu chảy máu mất.
Cô tùy tiện tìm một cái cớ chuồn khỏi tầm mắt Quý Lê Xuyên, sau đó đội mưa đẩy cửa bước vào quán cà phê giữa chiều tà ảm đạm.
Hạ Yến Triết ngồi trong góc khuất cạnh cửa sổ, lười biếng tựa lưng vào ghế. Bộ đồ đen tuyền từ đầu đến chân càng làm tôn lên vẻ ngoài tuấn tú, khiến những thực khách trong quán thỉnh thoảng lại không nhịn được mà ngoái nhìn.
Anh ta không đi một mình. Giang Xảo Lâm cũng có mặt. Dù cô ta đang cúi gằm mặt, nhưng vẫn lộ ra vành mắt đỏ hoe sưng múp, bày ra cái bộ dạng yếu đuối, đáng thương y như mọi khi.
Lâm Chức Ý kéo ghế ngồi xuống đối diện hai người họ. Đôi bên nhìn nhau trầm mặc, không ai buồn lên tiếng.
Rõ ràng mới hơn một tháng không gặp, vậy mà đôi bên dường như đã xa lạ đến mức chẳng biết cất lời từ đâu, cảm giác như đã trôi qua mấy kiếp người.
Cô khẽ rũ hàng mi. Khuôn mặt nhỏ nhắn, trắng ngần chỉ nhỉnh bằng bàn tay, những lọn tóc tơ mềm mại xõa lòa xòa trên vai. Trông cô dịu dàng và thanh khiết như tia nắng sớm mai, rạng rỡ đến mức khiến lòng người bất giác dâng lên từng đợt sóng ngầm.
Hạ Yến Triết nhìn cô đến ngẩn ngơ.
Ánh mắt anh ta tham lam lướt qua từng tấc da thịt trên gương mặt cô, cuối cùng dừng lại trên ngón áp út trống không nơi bàn tay trái. Lúc này, anh ta mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, cả người cũng thả lỏng hẳn.
Vẫn ổn.
Yết hầu anh ta khẽ lăn, đoạn cất giọng lạnh lùng: "Nói đi."
Cơ thể Giang Xảo Lâm lập tức khẽ run rẩy.
Dường như vừa mới khóc xong nên đôi mắt cô ta sưng vù, đỏ hoe, trông vô cùng nhếch nhác. Hai bàn tay xoắn chặt vào nhau đến mức các khớp xương trắng bệch.
"Tôi... tôi không cố ý đâu. Hôm đó tình cờ thấy Yến Triết đưa một cô gái vào khách sạn nên tôi mới lỡ tay chụp lại một tấm hình..."
Hạ Yến Triết mất kiên nhẫn, ngón tay gõ gõ xuống mặt bàn: "Nói vào trọng tâm đi."
Giang Xảo Lâm nhắm tịt mắt lại: "Yến Triết vào khách sạn tầm mười phút là đã một mình đi ra rồi, tôi tận mắt thấy anh ấy lên chiếc xe đậu ven đường rồi rời đi."
Nỗi ghen tuông trong lòng cô ta đang sôi sục mãnh liệt, giống như có một bàn tay vô hình khổng lồ đang bóp nghẹt lấy trái tim, khiến cô ta cảm thấy máu huyết khắp người như đang chảy ngược.
Rõ ràng cô ta mới là người ở bên cạnh Hạ Yến Triết lâu nhất, rõ ràng cô ta mới là người yêu anh ta nhất. Lâm Chức Ý rốt cuộc có điểm nào sánh bằng cô ta chứ? Tại sao cô ta lại có tư cách được sóng bước bên cạnh Hạ Yến Triết?
Tại sao chứ!
Nước mắt cô ta lặng lẽ tuôn rơi, chỉ đành cắn chặt răng cúi đầu nhận lỗi: "Gửi tấm ảnh đó cho cô là lỗi của tôi, tôi xin lỗi."
"Nếu em vẫn chưa tin, anh có thể gọi hẳn anh trai của cô gái đó đến đây cho em đối chất." Hạ Yến Triết đổi giọng dịu dàng, âu yếm nhìn sang, "Chức Ý, anh chưa bao giờ phản bội em."
Nhưng ngoài dự đoán của anh ta, Lâm Chức Ý vẫn dửng dưng cụp mắt, không hé răng nửa lời.
Cô trông giống như chẳng mảy may hứng thú trước lời thanh minh này. Thái độ lạnh nhạt thấu xương của cô khiến nụ cười trên môi Hạ Yến Triết đông cứng. Một cảm giác hoảng loạn chưa từng có len lỏi từ đáy tim lan ra khắp tứ chi, anh ta bất giác siết chặt tay gọi: "Chức Ý?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)