“Đúng vậy.” Một cô gái đi tới than khổ, “Nhưng công việc dạo này của chúng ta hoàn thành rất tốt mà, hôm qua còn được đạo diễn khen cảm xúc rất tốt nữa.”
Mọi người lần lượt lên tiếng: “Trì tổng trước đây cũng ít khi tới đây, dưới tay anh ta có bao nhiêu nghệ sĩ kiếm tiền cho mình, từ khi nào lại quan tâm đến một phòng thu nhỏ bé này của chúng ta vậy.”
“Anh ta nói chuyện khó nghe thật đấy, cái gì mà bố thí chứ, tôi làm việc thì anh ta trả lương, đó chẳng phải là chuyện thiên kinh địa nghĩa sao.”
“Có phải anh ta đang tâm trạng không tốt không, tôi thấy lúc anh ta vào mặt tối sầm lại.”
“Tâm trạng không tốt là lại tới mắng chúng ta để trút giận à? Tôi đến đây để làm việc chứ không phải để làm bao cát cho anh ta trút giận! Đúng là đồ tồi.”
Lâm Chức Ý thầm nghĩ, nam chính chính là cái kiểu như vậy.
Một kẻ điên khùng cực kỳ vô lý.
Trong lòng cô thầm đoán có lẽ là vì hôm qua lúc Đàm Lăng tới gây chuyện đã bị nhiều người trong phòng thu nhìn thấy, kẻ điên kia cảm thấy hình tượng uy phong của mình bị tổn hại nên hôm nay mới đặc biệt tới đây mắng người để ra oai.
Cái gã đàn ông chết tiệt này căn bản chẳng bình thường chút nào.
Mọi người càng lúc càng phàn nàn dữ dội hơn, nhưng Trì Dịch Cẩn dù sao cũng không phải là ông chủ trực tiếp của Lâm Chức Ý nên cô không tham gia vào mà lấy điện thoại ra lướt Weibo.
Tuy Lâm Chức Ý chưa từng lộ diện công khai nhưng cô cũng đã tích lũy được một lượng nhỏ người hâm mộ, thỉnh thoảng cô còn lướt thấy những bài đăng của họ.
Bài đăng không được gửi vào siêu thoại nên lời lẽ cũng có chút mang tính hóng hớt hơn.
Hết tò mò không biết cô rốt cuộc trông như thế nào lại đến tò mò về tuổi tác của cô, liệu đã kết hôn hay chưa và đã có con chưa.
Lâm Chức Ý không muốn phơi bày đời tư của mình nhưng vô tình lại nhìn thấy một bức ảnh dưới phần bình luận.
Góc chụp chắc là không xa lắm nhưng do lúc chụp người đó bị run tay nên ảnh hơi mờ, dù vậy vẫn có thể nhìn rõ khuôn mặt tươi tắn xinh đẹp kia đang đón gió, mái tóc tùy ý lướt qua gò má cô. Cô mặc một chiếc váy liền thân với những đường cong rõ rệt nhưng trông lại cực kỳ gầy gò mảnh mai.
Đó chính là Lâm Chức Ý của ngày hôm qua.
Người đăng ảnh tỏ vẻ đắc ý: “Này, thấy rồi nhé, rất xinh đẹp, không uổng công tôi ngồi chực trước phòng thu suốt hai tiếng đồng hồ.”
Bình luận dưới bức ảnh cực kỳ nhiều.
【Vợ tôi, vợ tôi kìa!】
【Bạn ngồi chực sẵn sao? Giống fan cuồng quá vậy, đừng làm thế, Ý Ý sẽ không thích đâu.】
【Mà này, sao bạn biết cô ấy là Lâm Chức Ý? Không nhận nhầm đấy chứ!】
Câu này được phản hồi lại: “Tất nhiên là nghe thấy có người gọi tên rồi nói chuyện với cô ấy rồi, không thể nhầm được đâu. Dù sao thì tôi cũng biết hiện giờ cô ấy đang làm việc ở đâu, tôi sẽ thỉnh thoảng tới xem xem có thể làm bạn với cô ấy không ha ha ha.”
“Tôi trông cũng khá lắm, không biết cô ấy có để mắt đến tôi không nhỉ.”
Những lời khiển trách và ngăn cản của một số người hâm mộ bên dưới đều bị anh ta phớt lờ hoàn toàn.
Sống lưng Lâm Chức Ý lạnh toát và toàn thân nổi đầy da gà.
Cô chưa bao giờ nghĩ rằng một diễn viên lồng tiếng nhỏ bé như mình mà cũng có fan cuồng.
Đúng lúc này Quý Lê Xuyên tới, Lâm Chức Ý đưa điện thoại cho anh ấy xem, anh ấy nhíu mày rồi khẽ mắng một tiếng và vỗ vai an ủi cô.
“Không sao đâu, đừng sợ, để tôi nói một tiếng với người phụ trách bên này, bảo họ cử thêm ít nhân viên an ninh kiểm tra kỹ lưỡng hơn.”
Lâm Chức Ý gật đầu.
Hiện tại cô đi làm hay tan làm đều có tài xế đưa đón nên ngoại trừ khu vực phòng thu này thì những nơi khác không cần lo lắng quá nhiều.
Lồng tiếng thường không được ghi âm theo thứ tự tập phim mà tập trung theo bối cảnh.
Hôm nay lồng tiếng cho một cảnh khóc, kiểu phân đoạn này cực kỳ tốn thời gian vì để giọng nói khớp với cảm xúc của diễn viên thì phải thử đi thử lại nhiều lần.
Cảm xúc giữa các cảnh khóc cũng khác nhau, từ giận dữ, đau lòng cho đến tiêu cực, tất cả đều đang thử thách năng lực chuyên môn của Lâm Chức Ý.
May mà mọi chuyện diễn ra rất thuận lợi và đạo diễn lồng tiếng cũng vô cùng hài lòng. Thấy cô bước ra, ông ấy ôn tồn nói: “Chẳng trách hiện giờ lồng tiếng phim truyền hình thì lựa chọn đầu tiên trong giới nhất định phải là cô.”
Ông ấy tháo tai nghe xuống: “Lịch trình của cô chắc là khó hẹn nhất rồi nhỉ.”
Lâm Chức Ý mỉm cười khiêm tốn: “Chuyện này phải cảm ơn sự ưu ái của các tiền bối và thầy cô đã tin tưởng chọn cháu ạ.”
Cô vẫy vẫy tay đầy sinh động và hoạt bát: “Chào đạo diễn, hẹn mai gặp lại ạ!”
Quý Lê Xuyên đang đợi cô ở dưới lầu.
Thật ra hôm nay anh ấy kết thúc sớm hơn Lâm Chức Ý nửa tiếng nhưng vẫn kiên trì đợi dưới lầu cho đến khi cô tan làm.
Anh ấy đứng ngoài cửa với vẻ mặt hằm hằm, ánh mắt sắc lẹm như dao dò xét từng người xung quanh.
“Đi thôi, tài xế nhà cô chắc đang đợi ở bãi đậu xe rồi, để tôi đưa cô qua đó.”
Anh ấy là một người bạn rất tốt, từ rất lâu trước đây sau khi biết được hoàn cảnh gia đình của cô thì Quý Lê Xuyên đã vô tình hay hữu ý giúp cô giới thiệu công việc và nói tốt cho cô trước mặt các đoàn phim.
Anh ấy luôn quan tâm đến cảm xúc và trạng thái của cô, câu nói “có bất cứ chuyện gì cứ tìm tôi giúp đỡ” đã được anh ấy nói đến phát chán rồi.
Ngay cả việc thích kéo cô đi liên hoan cũng là vì sợ cô sẽ cảm thấy cô đơn khi ở một mình, thế nên dù đi đâu anh ấy cũng đều nghĩ đến cô.
Lâm Chức Ý quả thực đã từng hỏi tại sao anh ấy lại đối xử tốt với mình như vậy.
Lúc đó Quý Lê Xuyên đã nói gì nhỉ.
“Không có nguyên nhân gì cả, chỉ vì cô là bạn của tôi và vì tôi muốn đối tốt với cô thôi.”
Lâm Chức Ý hít sâu một hơi rồi lên xe, nhớ lại những điều này, gương mặt cô không tự chủ được mà hiện lên vài phần mềm mại: “Anh cũng mau về đi.”
“Chưa về ngay được đâu.” Anh ấy lắc lắc chìa khóa, “Ông đây tối nay phải đi xem mắt.”
Trên đầu Lâm Chức Ý hiện ra một dấu hỏi chấm: “?”
Quý Lê Xuyên nhún vai: “Lệnh của mẹ tôi, không dám không nghe.”
Anh ấy vẫy tay: “Về đi, thành công hay không tôi sẽ liên lạc qua WeChat.”
Xem ra anh ấy không hề bài xích chuyện xem mắt.
-
Đêm nay vẫn như mọi khi.
Chỉ là đến nửa đêm, đột nhiên có một vật nhỏ mềm mại rúc vào bên cạnh Lục Kinh Thời. Cảm giác xa lạ khiến người đàn ông lập tức mở mắt và quay đầu nhìn sang.
Cái đầu nhỏ của cô gái dán chặt vào hốc vai anh, cô nhắm nghiền mắt và thỉnh thoảng lại run lên bần bật.
Dường như là vì lạnh nên cô đang tìm kiếm nguồn nhiệt ở khắp nơi, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng và phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt.
Người cô rất nóng, Lục Kinh Thời đưa tay đặt lên trán cô và cảm nhận được hơi nóng không ngừng truyền đến từ lòng bàn tay.
Cô bị sốt rồi.
Đôi mắt người đàn ông tối sầm lại, đôi lông mày nhíu chặt, vừa định ngồi dậy gọi điện nội bộ bảo người làm tìm bác sĩ tới thì người kia đã mềm nhũn ngã vào lòng anh. Hai tay cô ôm chặt lấy vòng eo săn chắc của anh như một chú lười nhỏ treo lơ lửng trên người anh.
Giống như không có xương cốt vậy.
Anh bất lực nên chỉ đành ôm eo cô gái ngồi dậy, một tay gọi điện nội bộ, một tay giữ người trong lòng, giọng nói lạnh lùng: “Phu nhân bị sốt rồi, mời bác sĩ đến đây.”
Lâm Chức Ý nửa tỉnh nửa mê, rúc vào trước ngực người đàn ông rồi rên hừ hừ hai tiếng: “Đầu đau quá.”
“Bác sĩ sẽ tới ngay thôi.” Lục Kinh Thời vỗ nhẹ vào lưng cô an ủi, dỗ dành: “Ráng nhịn chút nữa, được không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
