“Nghe điện thoại của tôi đi.”
“Đó là em gái một người bạn của anh, cô bé đến Thâm Quảng chơi nên anh chỉ thuận đường đưa đến khách sạn thôi.”
“Đừng có làm loạn với anh nữa, Lâm Chức Ý.”
Lâm Chức Ý nhíu mày lướt qua vài dòng tin nhắn và thầm nghĩ hai người đã chia tay được một tháng rồi, vậy mà giờ anh ta mới chịu giải thích.
Cô chạm vào màn hình, ánh sáng trắng lạnh lẽo hắt lên khuôn mặt làm đôi mắt cô thêm phần lãnh đạm và bình thản.
“Đang ở lễ đường, hôm nay tôi kết hôn, vả lại chúng ta đã chia tay từ lâu rồi. Đừng đổi số nhắn tin cho tôi nữa, chồng tôi thấy sẽ nổi giận đấy.”
Cô chẳng còn tâm trí để dây dưa với Hạ Yến Triết, cũng không muốn suy xét xem lời anh ta nói là thật hay giả.
Lâm Chức Ý tắt nguồn điện thoại rồi dựa lưng vào bức tường ở lối thoát hiểm, khẽ cúi đầu.
Hôm nay đúng là ngày cưới của cô.
Tuy nhiên từ lúc gặp mặt đến khi đăng ký kết hôn rồi tổ chức đám cưới, cô và đối tượng liên hôn mới chỉ gặp nhau vỏn vẹn năm lần.
Cô biết mình không thể biến mất quá lâu nên định quay lại, nhưng đột nhiên cửa cầu thang bị đẩy mạnh ra.
“Lâm Chức Ý!”
Ánh sáng chói chang ùa vào khiến Lâm Chức Ý không nhịn được mà hơi ngửa đầu nheo mắt lại.
Lâm Tị Thần tặc lưỡi đầy vẻ mất kiên nhẫn rồi sải bước từ trên bậc thang xuống: “Biết ngay là chị ở đây mà. Bình thường chị lên không nổi mặt bàn thì thôi đi, nhưng vào ngày hôm nay mà chị dám để xảy ra chút sai sót nào thì cứ thử xem cha có lột da chị ra không!”
Mắng một câu vẫn chưa bõ tức, hắn dẫm mạnh một chân lên tà váy lễ phục của Lâm Chức Ý với vẻ mặt hung ác và khó ưa.
“Đừng tưởng gả vào nhà họ Lục rồi là chị sẽ được tự do không ai quản thúc. Cha muốn trừng trị chị lúc nào cũng được, tốt nhất là chị nên thu hết mấy cái tâm tính nhỏ mọn đó lại, nghe rõ chưa?”
Lâm Chức Ý bình thản cụp mi mắt rồi liếc nhìn dấu giày trên tà váy và đưa tay phủi nhẹ.
“Tao đang nói chuyện với mày đấy,” Lâm Tị Thần giơ tay giật mạnh tóc cô, “Mày điếc rồi à? Gần đây to gan gớm, dám không nghe tao nói chuyện!”
“Cũng giống y như bà mẹ vô dụng của mày vậy, chẳng có cái tích sự gì mà cũng đòi phản kháng. Chờ kiếp sau đi, loại người như mẹ con mày cả đời này chỉ xứng làm đồ chơi trong tay người khác thôi.”
Thế nhưng hắn không ngờ rằng người vốn luôn phục tùng mọi thứ lại đột ngột ngẩng đầu. Ánh mắt sắc lẹm như thực thể giống như một lưỡi dao sắc bén chứa đựng lệ khí không thể che giấu.
Cái nhìn ấy khiến Lâm Tị Thần không tự chủ được mà nghẹt thở rồi vô thức buông tay lùi lại phía sau.
Chưa bao giờ nghĩ Lâm Chức Ý sẽ phản kháng nên hắn lập tức thẹn quá hóa giận. Vừa mới giơ tay lên, Lâm Chức Ý đã canh chuẩn thời cơ rồi tung một cú đá thật mạnh vào giữa hai chân hắn. Cơn đau dữ dội ập đến khi Lâm Tị Thần còn chưa kịp phản ứng, ngay sau đó là một cái tát trời giáng khiến hắn kêu lên đau đớn rồi ngã ngồi xuống đất.
Hắn đau đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng mà không thốt nên lời.
Đây có lẽ là lần đầu tiên Lâm Chức Ý cúi người nhìn xuống Lâm Tị Thần từ trên cao. Cô nhướng mày rồi hờ hững mở miệng: “Cậu là chó à? Chỉ biết sủa chứ không biết nói tiếng người?”
Trên trán Lâm Tị Thần lấm tấm mồ hôi lạnh, hắn nghiến chặt răng và thanh âm gần như rặn ra từ kẽ răng.
“Mày muốn chết à?”
Lâm Chức Ý mỉm cười: “Yên tâm đi, cậu và bà mẹ tiểu tam của cậu chắc chắn sẽ chết trước tôi thôi.”
Mắt Lâm Tị Thần long sòng sọc rồi hắn gầm nhẹ: “Cấm mày nói mẹ tao như thế!”
“...” Lâm Chức Ý đứng thẳng người rồi cúi đầu nhìn hắn trong giây lát với gương mặt đầy vẻ châm biếm, “Mẹ cậu là tiểu tam, còn cậu là thằng con phế vật của tiểu tam.”
Cô thưởng thức biểu cảm giận dữ đến phát điên của Lâm Tị Thần trong vài giây rồi cười khẩy một tiếng, thanh lịch xách váy đi lên lầu. Đi được vài bước thì phía sau truyền đến giọng nói âm u của Lâm Tị Thần.
Hắn lấy lại hơi thở với sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ thâm độc: “Cha thương tao nhất. Còn nhớ lần trước tao cố ý bảo là chị đánh tao không? Cha chẳng thèm xác minh đã lôi chị vào kho chứa đồ rồi đánh cho chị bò không nổi, chị quên rồi sao?”
“Chị xong đời rồi.”
Lần đó cô phải nghỉ ngơi ở nhà rất lâu thì những vết thương trên người mới biến mất. Những vết bầm tím xanh đỏ khắp người khiến ngay cả hắn nhìn thấy cũng phải rùng mình.
Nhưng sự sợ hãi trong tưởng tượng lại không hề xuất hiện trên mặt Lâm Chức Ý.
Lâm Tị Thần co quắp người vịnh vào tường thở dốc, hắn phải ngửa cổ mới có thể đối mắt với cô. Ánh nhìn dò xét áp đảo của cô khiến hắn lần đầu tiên nảy sinh cảm giác khiếp nhược.
Cô thản nhiên nhìn hắn rồi nhàn nhạt thốt ra hai chữ: “Thằng ngu.”
Lâm Tị Thần tức nổ đom đóm mắt rồi lầm bầm chửi rủa gì đó nhưng Lâm Chức Ý chẳng buồn nghe. Cô漫 thong dong đi ra sảnh chính và nhìn thấy Lạc Dao đang sốt ruột như lửa đốt.
Cô ấy đang mặc váy phù dâu, nhìn thấy Lâm Chức Ý thì thở phào nhẹ nhõm rồi đỡ lấy tay cô và hạ thấp giọng.
“Bà cô của tôi ơi, đi đâu thế hả? Bên trong đang đợi bà vào mời rượu đấy.”
Người đàn ông lặng lẽ đứng đó trong bộ vest đen đắt tiền. Ánh nhìn từ trên cao của anh bình thản không chút gợn sóng, giữa đôi lông mày tự nhiên toát ra vẻ thanh cao quyền quý. Đó là sự áp bức và uy nghiêm vốn có của một người đã ngồi ở vị trí cao từ lâu.
Anh khẽ mấp máy đôi môi mỏng với giọng nói trầm ấm và từ tính: “Lại đây.”
Dáng người cao lớn vượt trội ngay cả trong đám đông khiến người ta dù nhìn từ xa cũng cảm thấy xa vời không thể chạm tới.
Tay Lâm Chức Ý vô thức co rụt lại một chút. Cô bước đến bên cạnh anh, dáng vẻ lúc đối mặt với Lâm Tị Thần đã được thu lại hoàn hảo và chỉ còn lại sự ngoan ngoãn.
Đây chính là đối tượng liên hôn của cô, Lục Kinh Thời.
Chủ tịch hội đồng quản trị của Tập đoàn Hoàn Cảng đầy quyền lực và sở hữu khối tài sản không đếm xuể. Anh giống như một làn sương mù bao phủ trên bầu trời Kinh Bắc và nắm giữ mạch máu kinh tế của cả vùng đất này.
Rượu anh mời thì ai dám không uống?
Vì vậy ở phần cuối cùng của đám cưới, tân lang tân nương chỉ cần mời rượu các bậc trưởng bối trong nhà.
Lâm Chức Ý đi theo bên cạnh Lục Kinh Thời, cô cúi mày dùng hai tay dâng ly rượu ra rồi mở miệng gọi theo anh: “Mợ.”
Cô giơ ly rượu suốt nửa phút nhưng không có ai nhận.
Người phụ nữ nọ đưa tay vuốt tóc rồi hờ hững nhìn Lục Kinh Thời, ngay cả một ánh mắt dư thừa cũng không thèm dành cho cô. Bà ta xem cô như không khí rồi thong thả mỉm cười.
“Kinh Thời này, công việc chắc bận lắm nhỉ, lại còn phải lo lắng cho đám cưới nữa, dạo này con vất vả rồi.”
“Mợ thương con quá, xem kìa, thời gian này con gầy hẳn đi.”
Cô gái ngồi cạnh bà ta âm thầm lườm Lâm Chức Ý một cái rồi phụ họa theo.
“Mẹ ơi, anh họ chắc chắn là mệt rồi ạ. Ai mà ngờ hôn ước đã trôi qua lâu như thế rồi mà vẫn có người nhớ rõ, còn mặt dày bắt người khác thực hiện nữa chứ, thật không biết xấu hổ là gì.”
“Đến cả mời rượu mà cũng đi muộn được, cô ta thì có tích sự gì cơ chứ.”
Nhà họ Lục là một gia tộc lâu đời, dù là giáo dục, lễ nghi hay phẩm hạnh cử chỉ đều cực kỳ có tu dưỡng. Tuy rằng họ chắc chắn sẽ không hài lòng với cuộc hôn nhân này, nhưng những người nhà họ Lục mà Lâm Chức Ý gặp trước đám cưới đều đối nhân xử thế rất ôn hòa. Người phụ nữ này là lần đầu tiên cô thấy.
Đến lượt bà ta đến đây thể hiện uy quyền sao?
Đã không phân biệt được chính phụ lại còn không biết nhìn hoàn cảnh, rốt cuộc người mất mặt là ai còn chưa biết đâu.
Lâm Chức Ý rũ mắt không nói gì mà chỉ khẽ nhếch môi đầy châm chọc.
Cô là phận “trèo cao”, nhà họ Lục lại là danh gia vọng tộc. Quan khách có mặt ở đây đều là những nhân vật có máu mặt ở Kinh Bắc, họ đến vì nhà họ Lục nên Lâm Hoài Khiên tuyệt đối sẽ không nói giúp cô, thậm chí ông ta còn có thể hùa theo đối phương để chỉ trích cô.
Ngoại trừ Lạc Dao thì không có ai đứng về phía cô cả.
Nhưng cô cũng vốn rất giỏi việc giả vờ ngoan ngoãn để tỏ ra đáng thương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



