Sau đó nghe nói Thẩm Lâm Hoan đi về phía nhà vệ sinh, Thẩm Lâm Kiệt cũng đi theo, nhất quyết muốn cô phải để ý đến mình để tìm cảm giác tồn tại. Sau đó, Thẩm Lâm Hoan đã đẩy anh ta vào một buồng vệ sinh rồi đánh cho một trận.
Thẩm Lâm Kiệt là một tên bất tài, còn Thẩm Lâm Hoan từ nhỏ đã học đủ các lớp vũ đạo, võ thuật, đánh anh ta quá dễ dàng. Nhưng mọi người vẫn bị sốc khi thấy bộ dạng anh ta nhăn nhó chống eo bước vào lớp. Rất nhiều người đã thấy Thẩm Lâm Hoan đẩy anh ta vào nhà vệ sinh nam, cũng nghe thấy tiếng kêu đau của Thẩm Lâm Kiệt. Họ biết anh ta bị đánh, nhưng không tin anh ta có thể bị một cô gái đánh cho ra nông nỗi. Có người còn vỗ lưng anh ta: "Giả vờ cái gì thế!"
Thẩm Lâm Kiệt "Á" lên một tiếng, nhảy dựng lên. Mấy người bạn xấu vén áo anh ta lên xem. Trời ạ, toàn là vết bầm tím, tuy chỉ là vết thương ngoài da nhưng trông rất dọa người.
Có người nói đã nghe thấy Thẩm Lâm Hoan nói, cô đè giọng xuống: "Về mà mách lẻo đi! Cứ nói là tôi đánh cậu. Sang năm tôi sẽ xin nhảy lớp, nhảy lên lớp các người đấy. Lúc mẹ cậu xem bảng điểm, liếc mắt một cái là có thể thấy tên tôi, tôi đứng nhất, cậu đội sổ. Tôi sẽ khiến cậu phải chịu giày vò hàng ngày, hàng tháng, hàng năm."
Rất nhiều người đã cười, cười Thẩm Lâm Kiệt quá kém cỏi, lại bị em họ mình làm nhục. Rồi lại cười Thẩm Lâm Hoan đủ ngông cuồng, chọc tức anh họ mình mà lại nhắm trúng điểm yếu một cách chính xác. Thẩm Lâm Kiệt sở dĩ ghét Thẩm Lâm Hoan là vì cô quá ưu tú, nên ở nhà luôn bị mắng vì bị so sánh với cô.
Học kỳ hai, Thẩm Lâm Hoan thật sự đã nhảy lớp, tự học chương trình, vượt qua kỳ thi cuối kỳ một của lớp tám và nhảy thẳng lên lớp chín.
Lúc đó cả lớp đều sôi sục, nói Thẩm Lâm Hoan đâu phải ngông cuồng, mà là đỉnh thật sự.
Về lý thuyết, việc nhảy lớp không được cho phép. Gần 5 năm chỉ có ba người nhảy lớp thành công, điều kiện không chỉ hà khắc mà còn vô cùng phiền phức. Thẩm Lâm Hoan là một trong ba người đó. Không nói đến thành tích, chỉ riêng nghị lực đó đã đủ đáng nể.
Lúc đó còn có người nói: "Thi xong cậu đi hỏi mấy đứa học giỏi, đứa nào cũng khiêm tốn, nói làm bài bình thường thì tức là làm rất tốt, nói làm không tốt thì tức là làm cũng không tệ. Nhưng cậu mà hỏi Thẩm Lâm Hoan, cô ấy nói không tệ, thì là thật sự không tệ. Cô ấy mà nói không tốt... không, cô ấy làm gì có lúc nào không tốt."
"Tôi cũng không nghi ngờ năng lực của mình."
Con người này, thật đúng là không thay đổi chút nào.
Thẩm Lâm Hoan từ văn phòng đi ra, Lục Nghiêu bất giác bật cười.
Một lòng lao đầu vào công việc.
Vị trí hiện tại của cô nói một cách chính xác là trợ lý hành chính cho tổng giám đốc, so với trợ lý tổng giám đốc, chỉ thêm hai chữ "hành chính", nhưng lại là một trời một vực. Trợ lý hành chính nói cho cùng vẫn thuộc phạm trù hành chính, nhưng trợ lý tổng giám đốc, địa vị có thể so với quản lý cấp cao.
Cô đã muốn tiếp nhận vị trí của Trình Lẫm từ rất lâu.
Cũng cho rằng đây là một chuyện vô cùng thuận lý thành chương, nên cô hoàn toàn không thể chấp nhận có người nhảy ra chen ngang.
Từ lúc Thẩm Lâm Hoan vào Văn phòng Tổng giám đốc, cô đã không thích cô ta. Quả nhiên giác quan thứ sáu của phụ nữ không phải là không có lý do.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
