Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Móng tay nên cắt rồi.”
Sáng sớm vừa tỉnh giấc, Thẩm Lâm Hoan liền nhớ tới câu nói tối qua của Lục Nghiêu. Cô co ngón tay lại, móng tay cào vào lòng bàn tay, cô thử dùng sức một chút...
Xót thật, đúng là nên cắt rồi.
Mấy ngày nay trôi qua thật tăm tối, khiến cả người cũng trở nên trì độn, lười nhác.
Bên ngoài dường như đang mưa, cô mơ hồ cảm nhận được bầu trời u ám. Nhưng phòng ngủ cách âm quá tốt, đến nỗi dù có cố gắng lắng nghe, cô cũng không tài nào phân biệt được rốt cuộc bên ngoài có mưa hay không.
Cô có cảm giác như đã lâu lắm rồi không thấy ánh mặt trời, bỗng nhiên rất muốn nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng lại không muốn đánh thức Lục Nghiêu đang nằm cạnh. Vì vậy, cô chỉ đành nhìn chằm chằm vào cái điều khiển rèm cửa ở ngay gần đó mà không dám nhúc nhích.
Mỗi lần đánh thức anh đều chẳng có chuyện gì tốt đẹp.
Hai người ngủ chung một giường, nhưng Lục Nghiêu luôn nằm cách xa cô, như thể không thể chịu đựng được việc có người nằm bên cạnh. Thẩm Lâm Hoan nhớ rõ, ngay ngày đầu tiên sau đám cưới cô đã phát hiện ra vấn đề này và uyển chuyển đề nghị: "Hay là em sang phòng ngủ phụ nhé."
Điều đau đầu hơn nữa là, đáng lẽ cô chỉ cần giữ khoảng cách với anh là được, tại sao lại có lúc nóng đầu mà đồng ý ở bên anh suốt chín ngày không đi đâu cả, chỉ để bù đắp cho chín lần cô từ chối anh trong quá khứ.
Tư thế ngủ của cô cũng không được tốt cho lắm. Lúc tỉnh cô có thể kiềm chế để không làm phiền anh, nhưng lúc ngủ rồi thì cô chẳng thể kiểm soát nổi. Sau này quả nhiên xảy ra chuyện, rất nhiều lần tỉnh dậy cô đều thấy mình đang gác cả người lên anh. Vẻ mặt anh lúc đó rất khó đoán, nhưng luôn cho cô ảo giác rằng cô đang cố tình quyến rũ mình. Cô cũng oan lắm chứ.
Mà còn rất mệt... bởi vì anh luôn rất "nể tình" mà thể hiện rằng: "Nếu cô đã quyến rũ tôi thì tôi sẽ thỏa mãn cô."
Nhưng may thay, hôm nay là ngày cuối cùng rồi.
Lục Nghiêu tỉnh dậy, thấy cô đang mở mắt, liền vươn tay kéo cô vào lòng. Điều đầu tiên hiện lên trong đầu Thẩm Lâm Hoan vẫn là câu nói cuối cùng của anh trước khi ngủ tối qua: "Móng tay nên cắt rồi."
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ lý do anh nói vậy là vì bị cô cào đau.
Còn tại sao lại cào đau anh... Chẳng lẽ anh không tự nghĩ lại xem mình đã quá đáng đến mức nào sao?
Thẩm Lâm Hoan nhớ lại lời Chu Phù nói về anh: "Lục Nghiêu là kiểu thẳng nam chính hiệu, tao thật sự nghi ngờ không biết anh ta có biết yêu đương là gì không? Thật đấy, mày từ chối anh ta không sai chút nào, ngược lại là anh ta mới phải tự kiểm điểm lại mình đi! Hai người hoàn toàn không cùng một thế giới... Không...
Tao sai rồi, anh ta vốn dĩ không bao giờ có khả năng tự kiểm điểm bản thân."
Anh cũng chẳng cần phải tự kiểm điểm. Người ta sở dĩ phải kiểm điểm bản thân là vì đã vấp ngã quá đau, đã biết hậu quả.
Còn người như anh, từ trước đến nay chỉ cần xem xét "tôi có cần hay không", tự khắc sẽ có người răm rắp làm theo, sắp đặt mọi thứ cho anh.
Giống như bây giờ, anh chỉ cần xem xét anh có muốn hay không. Còn việc có đáp ứng được không lại là chuyện Thẩm Lâm Hoan phải suy nghĩ. Và dù cho cô có khó chịu đến chết, vẫn phải cân nhắc xem nên biểu đạt sự từ chối thế nào cho thích hợp và thỏa đáng.
Thẩm Lâm Hoan vòng tay ôm lấy anh, một tư thế vô cùng thân mật, để tỏ rõ rằng cô không hề kháng cự, mà là: "Lục Nghiêu... em hơi đau."
Đây là lần đầu tiên cô xin tha trong suốt những ngày qua.
Lục Nghiêu khẽ hừ cười, nói là cười nhưng càng giống như chế nhạo, tựa hồ đang nói: "Đau à? Ráng chịu đi."
Thẩm Lâm Hoan liền im lặng, thả lỏng cơ thể, cố gắng hết sức để mình không quá khó chịu
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







