Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
1
Ta lại tỉnh.
Khoảnh khắc vừa mở mắt ra, đập vào mắt ta là nóc phòng quen thuộc. Ta lấy gương soi mặt, không ngoài dự liệu, trên mặt kính ố vàng là khuôn mặt quen thuộc.
Tỳ nữ hốt hoảng đẩy cửa bước vào, nói lời kịch mà ta đã thuộc nằm lòng: "Nhị tiểu thư! Nô tỳ vừa nghe thấy lão gia và dì bàn với nhau muốn tháng sau tiểu thư thay đại tiểu thư vào cung đó!"
Ta an ủi em ấy: "Đừng sợ, chuyện nhỏ, em đi làm việc trước đi."
Tỳ nữ bán tín bán nghi ra ngoài, còn ta thì nằm xuống, thở dài một hơi. Tại sao ta lại thoải mái đi chết như vậy? Đó là vì ta có một bí mật, nếu nói cho người khác biết, có lẽ bọn họ đều bảo ta điên rồi.
Mỗi lần ta hẹo, ta sẽ lại tỉnh lại vào buổi tối khi biết tin mình sẽ phải tiến cung thay chị. Ta hệt như sa vào một cảnh mơ nối tiếp nhau, trải qua kết cục tương tự trong những giấc mơ khác biệt.
Lần đầu tiên, ta tiến cung thay chị, vì rượu hoa quế ngọt mà ngự trù làm quá ngon, khiến ta húp liền vài bát. Tới lúc đi tiểu đêm, tới cửa nhà vệ sinh thì gặp phải kẻ xấu che mặt, bị kẻ xấu bắt, rồi bị siết cổ hẹo.
Lần thứ hai, ta tiến cung thay chị, uống một bát rượu hoa quế ngọt thôi. Nhưng mùi của món đầu cá hấp ớt ở tẩm điện hàng xóm thơm quá trời, ta bèn chạy ra ngự hoa viên ngồi bên ao lén câu cá, bị người ta đẩy một cái, đuối nước hẹo.
Lần thứ ba, ta tiến cung thay chị, thề không bao giờ thả câu trái phép nữa, nhưng ngồi ở cung yến nhìn mỹ nữ Tây Vực múa may đúng là chán, ta bèn ngồi im tại một góc ăn liền mấy miếng bánh đậu xanh khô khốc, trúng độc hẹo.
...
Mỗi lần vào cung, ta còn chưa kịp quy nạp và học tập một cách có hệ thống các tri thức về cung đấu, mới học sơ qua về tranh sủng và thị tẩm, hoàng đế còn chưa chính thức gặp ta một lần, ta đã bị một nhân sĩ không biết tên trong hậu cung đá khỏi vòng chung kết.
Sau khi trải qua hết mộng cảnh này tới mộng cảnh khác, ta liên tục vào cung rồi hẹo, làm ta đúc rút đầy sâu sắc rằng ta không có cái chất để vào cung làm quý phi, dù sao vẫn có thể nằm mơ thêm lần khác, chi bằng sống cho thoải mái vui vẻ chút, rồi lại thoải mái chạy tới giấc mơ tiếp theo.
02
Vừa kết thúc một giấc mơ, ta nằm trên giường, trong lòng vẫn hằng mong nhớ bát móng giò chưa kịp ăn tối hôm đó, thế là ta lại dọn đồ bỏ trốn ngay trong đêm.
Ta lập tức chạy thẳng tới Giang Nam hòng thỏa mãn tâm nguyện kiếp trước. Nhớ tới mốc thời gian bị phụ thân bắt ngay tại chỗ lần đó, ta cố ý tới trước nửa tháng, tới thăm quán bán chân giò này ngay đêm khuya.
Chân giò mới ra nồi bốc hơi nóng nghi ngút, hành và rau thơm thái nhỏ rải lên trên chân giò kho tàu hầm nhừ, mùi hương thơm nức phả vào mặt. Ta cầm bát to nóng hôi hổi, cảm động tới mức nước mắt chảy ra từ khóe miệng.
Nói thì chậm nhưng lại rất nhanh, ông chú mặt đen bán chân giò vỗ tay, một đám người mặc đồ đen lập tức lặng lẽ từ bốn phương tám hướng ùa tới, bao vây ta.
Ta ôm chặt bát giò của mình: "Gì gì gì thế? Ta đã trả tiền rồi mà!"
Ông chú hất nửa tà áo bào rồi quỳ gối xuống đất, ôm quyền nói: "Chủ nhân, đã bắt được người rồi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







