Thẩm Quân Đình về phòng liền thấy Cố Tuyên Nghi đang đứng ngoài ban công, trên người mặc chiếc váy ngủ lụa màu hồng nhạt tôn lên dáng người thon thả, từng đường cong mềm mại trên cơ thể cô.
Thẩm Quân Đình thả nhẹ bước chân đi đến, ôm lấy Cố Tuyên Nghi từ phía sau, cằm tựa vào hõm cổ của cô, hơi thở phả vào cổ và một phần má khiến cô cảm thấy nhột nhột.
- Bảo bối, đang nghĩ gì vậy?
- Không có gì.
Cố Tuyên Nghi mắt vẫn nhìn ra xa, nhìn nơi thành phố xa hoa, rực rỡ ánh đèn, không chú tâm lắm đến câu hỏi của anh.
A....
Anh bất ngờ cắn nhẹ vào cổ Cố Tuyên Nghi khiến cô bất ngờ kêu lên một tiếng, vết căn không quá đau, có chút tê ngứa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


