Thẩm Quân Đình tỉnh bơ nói dối không chớp mắt.
Trước đây là trước đây... bây giờ... bây giờ....
Ngoan, nghe lời anh chúng ta ở chung một phòng, em mới xuất viện sức khoẻ còn yếu để em ở một mình anh không an tâm.
Thẩm Quân Đình mặt đầy lo lắng, chân thành nắm lấy tay cô.
Nhưng...
Nghe vậy Thẩm Quân Đình nhanh chân đến chiếc bàn gần đó cầm điều khiển bấm nhẹ vài cái toàn bộ rèm trong phòng tự động được mở ra. Ánh sáng mặt trời như đua nhau chiếu vào căn phòng khiến cả căn phòng bừng sáng, cũng bớt ngộ ngạt hơn.
Em thấy đỡ hơn rồi chứ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


