Cứ như vậy hai ngày nữa lại trôi qua, cô vẫn thế, vẫn trầm mặc, yên tĩnh đến đáng sợ, cô không nói, không khóc, không nháo, không gì cả chỉ ngồi một góc giường tay vẫn đặt trên bụng mà xoa.
" Cạch"
Cánh cửa phòng mở ra, người bước vào là người mà cô cả đời này không tha thứ và không muốn gặp lại nhất người đó là Tô Uyên Linh.
Cô ta đi đến bên giường cô, nhìn xuống cô như nhìn kẻ dưới thấp hơn mình một bậc.
- Sao, thế nào? Cảm giác mất con mà chồng lại ở bên chăm sóc người phụ nữ khác như thế nào? Đau lòng không, hửm?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)