Bên trong phòng Cố Tuyên Nghi quả thật chưa ngủ, trước giờ cô luôn có thói quen thức đợi anh đi làm về, dù bây giờ vẫn còn tránh mặt anh nhưng cô vẫn vô thức ngồi đợi anh về, nghe tiếng cửa cùng tiếng bước chân vững chắc của anh vang lên rồi biến mất, chắc chắn anh đã về cũng đã vào thư phòng cô mới có thể an lòng mà đi ngủ.
Từng lời Thẩm Quân Đình nói cô nghe không xót một từ, cô không trách anh nhưng cô chưa sẵn sàng để đối mặt với tất cả.
Bóng đêm dần bao phủ toàn thành phố, sự rộn ràng tấp nập của ban ngày dần được thay bằng sự yên tĩnh, thanh bình khi mọi nhà dần chìm vào giấc ngủ.
...----------------...
" Cốc...!cốc...!cốc..."
Tiếng gõ cửa vang lên đánh thức người con gái đang say giấc nồng trên chiếc giường lớn kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


