Cynthia sợ chết, và cũng chỉ sợ chết.
Ngoài điều đó ra, mọi thứ khác đều nằm ngoài ranh giới của sự sợ hãi.
Do đó, sau khi nhận ra ma thú bậc 1 mạnh như dự đoán, những lo lắng ban đầu của Cynthia hoàn toàn tan biến.
Mượn lực khéo léo tránh né đòn tấn công, cô cắm phập song nhận vào bụng hỏa diễm báo, định trực tiếp đánh nát ma hạch của nó.
“Gào!!” Hỏa diễm báo cảm nhận được mối đe dọa tử thần, gầm lên điên cuồng, bất chấp thương tích tung ra đòn chí mạng.
Mặc dù Cynthia đã kịp thời né tránh, nhưng móng vuốt sắc nhọn vẫn xé rách cánh tay phải của cô.
Đầu móng vuốt sắc bén xé toạc da thịt, vết thương sâu hoắm tới tận xương rất nhanh đã bị máu tươi trào ra che lấp.
Móng vuốt của ma báo mang theo chút độc tố nhẹ, có thể phóng đại cơn đau của vết thương lên gấp nhiều lần.
Cynthia đưa tay lau đi vết máu rỉ ra bên khóe môi, cố nén cơn choáng váng. Khi liếc nhìn vết thương da thịt lật ngược trên cánh tay, một tia tối tăm xẹt qua đáy mắt cô.
Cô không lùi bước, cổ tay tiếp tục dồn lực, ấn chặt song nhận vào sâu bên trong.
Tiếng lưỡi đao cứa qua nội tạng vang lên chói tai đến rợn người.
Ngay trước khoảnh khắc ma báo chuẩn bị tấn công lần hai, lưỡi đao trong tay Cynthia đã đâm xuyên qua ma hạch cốt lõi của nó, kéo theo cả bàn tay cô xuyên thủng bụng nó.
Một tiếng vỡ vụn lanh lảnh tựa như thủy tinh vang lên, Cynthia rũ mắt liếc nhìn con ma báo đang trợn trừng hai mắt nhưng đã tắt thở, chút bất mãn nảy sinh vì vết thương mới hoàn toàn tan biến.
Vừa định rút tay về, một mùi tanh hôi nồng nặc kèm theo tiếng xé gió vi diệu truyền đến từ phía sau, Cynthia dự cảm không ổn.
Cô nhanh chóng rút bàn tay đẫm máu cùng lưỡi đao ra khỏi xác chết, tung một cước đá văng xác con báo đã chết cứng, ngay sau đó mượn lực xoay người né tránh gai độc tập kích từ sau lưng.
Khoảnh khắc tiếp đất, cô mượn đà lăn vòng tránh được đợt tấn công bằng gai ma thứ hai, không chút do dự phóng một thanh đao về phía sau.
“Lệ!” Một tiếng rít the thé, cao vút của ma ưng vang vọng tận mây xanh.
Cynthia ngước mắt nhìn lên, chủ nhân của những chiếc gai độc là một con ma ưng khổng lồ.
Cảnh giới rõ ràng cao hơn ma báo một chút, cho dù bị đâm trúng bụng cũng không chết, vẫn đang vùng vẫy giữa không trung tìm cách tẩu thoát.
Cynthia vừa định phóng nốt thanh đao còn lại để ép ma ưng rơi xuống, thì Vinael ở đằng xa đã ra tay trước một bước.
Nhân lúc con ma ưng này đang hoảng loạn bỏ chạy, Vinael giương cung, với một góc độ cực kỳ chuẩn xác, bắn mũi tên xuyên thẳng vào tim nó.
Mũi tên xé gió vạch ra một vệt sáng, con ma vật vốn đang vùng vẫy giữa không trung ngay giây phút bị mũi tên đâm trúng liền mất mạng tức khắc.
Mất đi sinh khí, cái xác giữa không trung rơi sầm xuống đất đánh "rầm" một tiếng.
Còn khoảng ba mươi con ma thú bao vây Eli và Summer cũng đã trở thành vong hồn.
Bầy ma thú hoàn toàn không ngờ tới những con người trên người không có nửa điểm dao động ma lực này lại khủng bố đến vậy.
Xác đồng loại đã chất thành núi nhỏ, những con ma thú còn sống sót đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng giữa việc báo thù và no bụng đã chọn một con đường khác, đó là giữ mạng.
Chưa đầy nửa phút, chúng đã như bàn bạc từ trước mà điên cuồng tháo chạy.
Năm người có mặt ở đó không ai có ý định đuổi theo.
Xác nhận chúng đã tản đi, Cynthia bước tới rút lưỡi đao ra khỏi xác chết.
Cặp song đao vốn được khắc hoa văn hoa hồng đỏ sau khi nhuốm máu lại càng thêm phần quỷ dị.
Cynthia thử nhẩm đọc ma chú trong lòng —— Tịnh Uế.
Đợi một lúc lâu, vết máu trên song đao mới được làm sạch hoàn toàn.
Cynthia trầm mặc.
Mặc dù biết thời gian thi triển ma pháp liên quan đến cường độ ma lực của bản thân, nhưng thế này cũng quá chậm rồi...
Phải biết rằng đây còn là ma pháp sinh hoạt cơ bản và đơn giản nhất.
Nguyên chủ tuy không được gia tộc sủng ái coi trọng, nhưng may mà đãi ngộ Công nữ nên có vẫn có đủ, không đến mức thiếu thốn đến cả dược tề cao cấp cũng không có.
“Đội trưởng, cậu bị thương rồi sao?” Richter sáp lại gần, ánh mắt dừng lại trên cái lỗ thủng ở cánh tay cô, không chớp mắt lấy một cái.
Ngay lúc Cynthia tưởng cậu ta chuẩn bị nói mấy lời quan tâm khách sáo, thì Richter lại thở phào nhẹ nhõm nói: “May quá, tạm thời chưa chết được.”
Mí mắt Cynthia giật giật, luôn có cảm giác đối phương chưa học hết khóa lễ nghi: “... Cậu thật biết cách ăn nói đấy.”
Richter trưng ra vẻ mặt vô tội, dùng giọng điệu chân thành nói: “Tôi chỉ khá thành thật thôi.”
Cynthia cười ha hả, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vết thương trên cánh tay.
Sau khi dùng dược tề phục hồi, mặc dù cơn đau vẫn chưa tan biến, nhưng vết thương đã lập tức cầm máu, da thịt bị xé rách cũng đang dần lành lại.
Cynthia thực sự có cảm nhận chân thực về thế giới quan này.
Không hổ là thế giới ma pháp.
Hiệu quả của loại dược tề này mạnh đến mức còn khoa trương hơn cả những gì miêu tả trong các bộ truyện Tây huyễn mà cô từng đọc...
Nhưng mà...
Cô ngẩng đầu nhìn bốn người đồng đội nhà mình.
Những kẻ này rõ ràng không phải là những người có nền tảng bằng 0, có thể khẳng định ít nhất về mặt ma pháp họ tinh thông hơn cô rất nhiều.
Thực ra cô khá tò mò.
“Thực lực của mọi người lợi hại hơn tôi nghĩ đấy, cớ sao lại phải chạy trốn cùng tôi?”
Trọn vẹn mười lăm cây số, bọn họ đúng là có sự kiên nhẫn và nghị lực này...
Lẽ nào định che giấu thực lực?
Cynthia nghĩ như vậy, thế nhưng Richter lại mang vẻ mặt chân thành, giọng điệu vô cùng nghiêm túc như đang tuyên thệ: “Nói gì vậy chứ, cậu là đội trưởng mà, lựa chọn của cậu tôi đương nhiên tuyệt đối phục tùng. Còn ba vị kia...”
Khóe mắt cậu liếc về phía ba người còn lại, nụ cười không giảm: “Chắc là cảm thấy ngoài bản thân ra thì những người khác đều là phế vật, nên không muốn làm kẻ xuất đầu lộ diện tốn công vô ích thôi.”
Ý vị châm chọc này giấu cũng không thèm giấu, Vinael và Summer đều không lộ ra vẻ bất mãn, coi như là ngầm thừa nhận.
Eli ở bên cạnh thì không nhịn, nhấc mí mắt, giọng điệu lạnh nhạt: “Tự phủi sạch bản thân gớm nhỉ, cậu là tinh linh trà xanh chuyển thế à?”
Bị chửi Richter cũng không nổi cáu, vẫn cười tươi rói.
Cậu ta giống như không có chút tì khí nào, nhưng lời nói ra nghe thế nào cũng có mùi âm dương quái khí: “Tính cách và ngoại hình của bạn học Eli trái ngược nhau phết đấy, chắc tôi không nói câu nào chọc trúng chỗ đau của cậu đâu nhỉ? Sao lại tức giận thế.”
Linh võ vốn đã tản đi của Eli lại hiện ra bên người, giọng nói lạnh hơn trước một độ: “Kẻ khiến người ta buồn nôn.”
Và Linh võ của Richter cũng theo đó mà hiện ra.
Cynthia đang lặng lẽ xem kịch ở bên cạnh thừa nhận mình đã không còn hiểu nổi diễn biến này nữa rồi.
Hôm qua hai người họ tuy cũng chưa trực tiếp giao tiếp với nhau, nhưng ít nhất trông vẫn khá hòa thuận.
Cứ tưởng sau này cũng có thể thân thiện như vậy, kết quả mới ngày thứ hai mà đã quay ngoắt âm mấy độ, bước vào trạng thái phá băng chửi nhau là cái quỷ gì...
Theo tình hình này, e là thời kỳ mài giũa của đội ngũ mới còn chưa qua, đội của họ đã bị giải tán cưỡng chế và đuổi khỏi trường vì đánh nhau ẩu đả mất.
Mắt thấy một cuộc đại chiến sắp nổ ra, Cynthia vừa nghĩ xem mình làm đội trưởng có nên khuyên can mang tính tượng trưng một chút không, thì mặt đất đột nhiên bắt đầu rung chuyển dữ dội.
“Tình hình gì...” thế này!
Chữ "thế này" còn chưa kịp thốt ra, trên mặt đất đã xuất hiện một vòng xoáy màu xám đen, tốc độ hình thành của nó nhanh đến mức chỉ mất vài giây ngắn ngủi, hơn nữa phạm vi lại cực rộng.
Năm người có mặt ở đó thậm chí không có lấy một kẽ hở để né tránh, đã bị cưỡng chế cuốn vào trong đó...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
