Sợ tiếp tục nhìn nữa đối phương sẽ bỏ chạy thật, Cynthia lập tức thu hồi ánh mắt.
Lúc này, Richter đã tự giới thiệu xong, Cynthia nhạt giọng tiếp lời bằng tên của mình.
Sau đó người lên tiếng là thiếu nữ tóc xanh lục mắt xanh biếc.
Giọng nói của cô ấy cũng dịu dàng như ngoại hình, nhưng trên mặt lại không mang theo bất kỳ biểu cảm nào: “Vinael Cretive, Linh Tự 619.”
Chàng trai tóc bạc ngồi cạnh cô ấy nhạt giọng nói: “Eli Pellan, Linh Tự 620.”
Người cuối cùng là thiếu niên tóc đen ngồi trong góc, cậu ta cúi gằm mặt, giọng nói êm tai ngoài dự đoán, nhưng vẫn mang theo một luồng cảm giác tĩnh mịch không sao xua tan được: “... Summer Elias, Linh Tự 618.”
Richter chỉ vào mình: “Quên nói, Tự Liệt của tôi là 621.” Cậu mỉm cười hỏi: “Còn bạn học Cynthia thì sao?”
618, 619, 620, 621, 622.
Một sự sắp xếp có thể gọi là quỷ dị.
Cơ chế phân bổ của học viện đúng là hợp lý thật...
Nhưng như vậy cũng tốt, đỡ phải vì Tự Liệt chênh lệch quá lớn mà gây ra tranh chấp gì.
Richter chủ động mở lời: “Trong đội luôn cần có một đội trưởng, mọi người có ai muốn ứng cử không?”
Nghe vậy, Vinael từ chối trước: “Tôi nghĩ mình không phù hợp, nên không tham gia đâu.”
Eli: “Tùy, không phải tôi là được.”
Summer: “Không hứng thú.”
Cynthia vừa định nói không tham gia, Richter đã vỗ tay, cười tươi rói nói: “Rất tốt, xem ra mọi người đều muốn để bạn học Cynthia làm đội trưởng Tôi cũng ủng hộ”
Cynthia: “?”
Có ai từng nói vậy sao?
Sao cô không nghe thấy nhỉ?
Cynthia quay đầu nhìn Richter bên cạnh, mỉm cười nói: “Tôi từ chối, vị trí đội trưởng này cậu làm đi.”
“Không muốn.” Richter híp mắt cười nhìn những người khác, “Tóm lại cứ quyết định vậy đi, mọi người có ý kiến gì không?”
Tất cả giữ im lặng, ngầm đồng ý.
Cynthia liếc nhìn thiếu niên có dung mạo vô hại tựa thiên thần, trong lòng cười khẩy.
Cứ tưởng là một con thỏ vô hại, nhưng bây giờ xem ra, là một con cáo.
Chức đội trưởng sao?
Cũng được, cô cũng muốn xem xem, những người đồng đội ngây thơ này vào một ngày nào đó trong tương lai, liệu có hối hận vì sự lựa chọn ngày hôm nay hay không.
Cynthia nhếch khóe môi, cứ thế nhận lời: “Nếu bạn học Richter đã cố chấp như vậy, thế thì tôi đành chiều theo ý cậu vậy.”
“...”
Không ngờ cô lại dễ dàng đồng ý như thế, Richter thu lại cảm xúc trong mắt, cong khóe mắt nói: “Đa tạ đội trưởng”
——
Hai tiếng sau khi quyết định xong đội trưởng, năm người dưới sự dẫn dắt của giáo viên hướng dẫn đã tham quan toàn bộ khuôn viên trường, và bị ép đọc thuộc hàng ngàn điều nội quy...
Mãi đến chập tối, bọn họ mới thoát khỏi bể khổ trở về ký túc xá.
Mỗi tiểu đội đều độc chiếm toàn bộ không gian của 1 tầng, các loại tiện ích đều có đủ.
Việc phân chia phòng do tiểu đội tự quyết định, diện tích mỗi phòng đều xấp xỉ năm mươi mét vuông.
Sau khi hoàn tất liên kết danh tính, những căn phòng này sẽ trở thành khu vực riêng tư của học sinh.
Trước khi tốt nghiệp, chỉ có bản thân người đó mới có thể dựa vào ấn ký để mở khóa ma pháp bước vào trong, đây là sự bảo vệ quyền riêng tư chu đáo nhất mà học viện dành cho họ.
Cynthia chọn bừa một phòng, bước vào xem thử, điểm khác biệt lớn nhất so với căn hộ cao cấp thời hiện đại là trong ký túc xá hiện tại có trang bị các loại công cụ ma pháp, tiện lợi hơn nhiều.
Một phòng ngủ, một phòng khách, một phòng vệ sinh và có bếp riêng, cũng có ban công, tất cả các phòng đều không thông nhau.
Mặc dù ở cùng 1 tầng, nhưng mỗi phòng đều cách nhau một khoảng.
Cynthia khá hài lòng với điểm này.
Không làm phiền lẫn nhau, rất tốt.
Sau khi tắm rửa xong, Cynthia "an tường" nằm trên giường, vừa định đi ngủ, màn hình lơ lửng đột nhiên sáng lên.
Liếc nhìn một cái.
Thông báo vào nhóm?
Cynthia lật người lăn lên chăn, nhấn vào nhóm chat.
Tổng cộng có sáu người.
Ngoài bốn người đồng đội kia ra, còn có một người tên là "Griffin Hellman".
Tên nhóm là Lớp 659.
Nhóm lớp...
Lúc này, một tin nhắn sáng lên.
Griffin: [Tôi là đạo sư trực tiếp của các cô cậu trong sáu năm tới, thời khóa biểu đã gửi trong nhóm, đừng đến muộn.]
Cynthia nhớ lại nội dung tiểu thuyết.
Quả thực mỗi đội đều sẽ có giáo viên hướng dẫn riêng.
Nhưng thật không may là bất kể bốn người đồng đội hay vị giáo viên này, trong cuốn tiểu thuyết cô từng đọc đều không được nhắc đến.
Nếu nhớ không lầm thì ở thủ đô cũng không có quý tộc nào mang những họ này, chắc là những quý tộc nhỏ đến từ các quốc gia khác hoặc vùng sâu vùng xa.
Những người khác trong nhóm đã trả lời.
Giống như đã bàn bạc từ trước, bốn người bọn họ đồng loạt trả lời [Đã nhận].
Cynthia cũng hùa theo trả lời một câu, sau đó mở thời khóa biểu Griffin gửi tới định xem thời gian.
Trên đó hiển thị sáu giờ sáng tập trung tại phòng học.
Hơi sớm, nhưng dậy được.
Dù sao trước khi xuyên không cô cũng là một học sinh lớp 11 khổ mệnh phải dậy từ năm giờ sáng...
Ánh mắt Cynthia dời xuống, định xem lướt qua thời khóa biểu rồi đi ngủ.
Giây tiếp theo, vài dòng chữ có nội dung cực kỳ rợn người đột ngột đập vào mắt...
[Kiểm tra thể lực].
[Huấn luyện độ nhanh nhẹn / Chịu áp lực trọng lực]
[Huấn luyện ngưỡng tinh thần lực]
[Rèn luyện cơ thể kháng nguyên tố]
[Ý chí huyễn cảnh]
[Diễn tập thực chiến ma pháp.]
Hàng loạt lịch trình khóa học nối tiếp nhau tràn vào ký ức theo một cách khiến người ta ngơ ngác.
Cơn buồn ngủ của Cynthia bị dọa cho bay sạch.
Đây... thật sự là thời khóa biểu của tân sinh sao?
Nếu nhớ không lầm, lúc đọc tiểu thuyết, lớp của Abel chỉ riêng học lý thuyết ma pháp thôi cũng mất cả tuần rồi.
Sao đổi sang lớp khác lại khác biệt thế này?
Lẽ nào là do viện hệ khác nhau?
Cynthia chằm chằm nhìn thời khóa biểu trên màn hình hết lần này đến lần khác, thời gian học là từ 6 giờ sáng đến 11 giờ đêm, gần như không có bất kỳ khoảng trống nào để nghỉ ngơi.
Thậm chí còn có một dòng chữ nhỏ ghi chú -> Nếu không đạt tiêu chuẩn trong thời gian quy định, thời gian học sẽ kéo dài vô hạn.
Có lẽ câu nói "giáo dục kiểu bạn thắng rồi" lúc này có thể thay thế một chút.
Cứ tưởng xuyên thư là chương cuối của kiếp sống lầm than trong lồng giam, không ngờ thực chất lại là khúc dạo đầu của kiếp sống địa ngục...
Cynthia mặt không cảm xúc tắt màn hình lơ lửng, rúc vào trong chăn, hai tay đan chéo đặt trên bụng, sau đó an tường nhắm mắt lại.
Thôi bỏ đi, chỉ là vài bài huấn luyện cỏn con, dù sao cũng không nguy hiểm đến tính mạng.
“...”
Khoan đã, kết cục của nguyên chủ là gì ấy nhỉ?
Cynthia chợt nhớ ra điều gì đó, cơn buồn ngủ tan biến sạch, bật dậy như cá chép quẫy đuôi, bắt đầu sắp xếp lại ký ức.
Trong tiểu thuyết, sau chuyện hôn ước thì không còn người tên Cynthia Valensidra này nữa, nhưng theo ý của Tự Liệt thần, mọi diễn biến trong tiểu thuyết đều là sự thật.
Nói cách khác, đại lục này cuối cùng sẽ chìm vào những cuộc chiến tranh không hồi kết, và thần dân của Đế quốc cũng thực sự sẽ bị tàn sát toàn bộ.
Nguyên chủ với tư cách là một trong những quý tộc của Đế quốc ở chiến trường chính, e rằng...
“...”
Cynthia không nghĩ sâu thêm nữa, dừng lại ở đây.
Còn sáu năm nữa mới tốt nghiệp, khoan bàn đến việc cuốn tiểu thuyết cô từng đọc có trở thành hiện thực hay không.
Chỉ riêng việc làm thế nào để sống sót sau khi tốt nghiệp, cô đều phải cố gắng hết sức nâng cao các năng lực của bản thân...
Nguyên chủ mặc dù là quý tộc hàng đầu, nhưng vì tính cách từ nhỏ đã cô độc lạnh lùng, thỉnh thoảng lại rất cực đoan, nên không được cha mẹ và anh trai yêu thương, coi trọng.
Ở nhà, cô ấy là một sự tồn tại vô hình.
Trong mắt vị hôn phu, có cô làm vị hôn thê là một nỗi nhục nhã.
Trong mắt người ngoài, cô là một ác nữ ngu ngốc có tính cách âm u cực đoan.
Có thể nói là đã gom đủ buff bị vạn người ghét rồi.
Sở dĩ có hôn ước với Hoàng thái tử Abel, là vì Hoàng hậu bệ hạ muốn lôi kéo gia tộc Valensidra, nên ngay khi nguyên chủ vừa chào đời đã xin Hoàng đế định ra hôn ước từ bé...
Điều duy nhất đáng mừng là, hoàng thất đã trao cho cô và Abel quyền tự do quyết định.
Nếu cả hai bên đều không thích đối phương và đồng ý hủy bỏ hôn ước, khế ước này sẽ bị coi là vô hiệu.
Những năm qua Abel đã không ít lần đề nghị hủy bỏ hôn ước, nhưng vì nguyên chủ không đồng ý nên mới bị gác lại.
Không phải nguyên chủ thật sự thích vị hôn phu này, ngược lại cô ấy rất chán ghét Abel.
Chẳng qua là sợ sau khi hôn ước hoàng gia này bị hủy bỏ, bản thân sẽ bị người nhà coi là quân cờ bỏ đi mà triệt để từ bỏ, thậm chí là vứt bỏ, nên mới luôn nhẫn nhịn.
Có thể nói nguyên chủ chính là một kẻ đáng thương không ai quan tâm lại sợ mất mát.
Nhưng bây giờ hôn ước đã vô hiệu, sau khi cô và Abel đều đồng ý, lời thề ma pháp về khế ước đã tự động được hóa giải.
Chuyện này nếu truyền đến phủ Công tước, e rằng bọn họ sẽ càng thất vọng về đứa con gái này hơn.
Tóm lại, bất kể là muốn tránh việc sau khi tốt nghiệp bị coi như quân cờ mang đi liên hôn, hay là muốn bảo toàn bản thân trong cuộc đại chiến tương lai, đều cần thiết phải nâng cao thực lực của bản thân trước.
Nếu không mọi thứ đều là nói suông.
“...”
Cynthia mặt không cảm xúc đứng dậy đi đến ghế sofa trong phòng, lấy ra một đống cổ tịch liên quan đến ma pháp mượn từ thư viện ban ngày bắt đầu học bù.
Từ bây giờ trở đi, sẽ không có ai cuồng học hơn cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
