Cynthia bị trạng thái của hai người đồng đội này làm cho giật mình.
Bước đến trước mặt Vinael có tình trạng nghiêm trọng nhất, đưa cho cô ấy một lọ dược tề: “Uống dược tề trước đi.”
Vinael rũ mắt, không từ chối: “Cảm ơn đội trưởng.”
“Chuyện nhỏ.” Dù sao cách để u linh nhập thể này cũng bắt nguồn từ cô, Cynthia cũng không muốn thấy họ vì thế mà bị thương ảnh hưởng đến hành động tiếp theo, “Uống vào cầm máu trước đã.”
Vinael đáp: “Được.”
Đợi hơi thở của cô ấy dịu lại một chút, Cynthia mới hỏi: “Trước khi tỉnh lại các cậu đã xảy ra chuyện gì vậy? Vậy mà lại nghiêm trọng đến mức cơ thể cũng xuất hiện phản phệ.”
Vinael dùng khăn tay lau đi vết máu trên mặt, giải thích tình hình: “Sau khi tỉnh lại từ mộng cảnh đã giết chết u linh trong ý thức, do đó bị ảnh hưởng bởi đòn tấn công tinh thần còn sót lại gây ra. Không tính là nghiêm trọng, rất nhanh sẽ hồi phục.”
“Không sao là tốt rồi.” Cynthia thở phào nhẹ nhõm.
Richter ở bên cạnh nhếch khóe miệng, lầm bầm ‘nói nhỏ’: “Đội trưởng thiên vị.”
Nghĩ đến chuyện tát cậu ta một cái lúc trước, Cynthia vẫn rất kiên nhẫn, quay người đưa tới một lọ dược tề: “Nào, uống nó đi.”
Richter rũ mắt liếc nhìn lọ dược tề trước mặt.
Đen thui như thuốc độc.
Richter không vui: “Tại sao đưa cho cô ấy là màu xanh lam, đưa cho tôi lại xấu xí thế này?”
“Quả nhiên là thiên vị.”
“?” Cynthia thực sự không ngờ thế này mà cũng có thể bới móc được, mặt không cảm xúc thu lại, “Không uống thì thôi, thực ra tôi cũng không muốn cho lắm.”
Richter cười khẩy một tiếng, hơi cúi người giật lấy lọ dược tề cô chuẩn bị cất đi: “Đã đưa đến trước mặt tôi rồi sao còn thu lại chứ? Đưa cho tôi rồi thì là của tôi.”
Cynthia lười để ý đến cậu ta: “Có ma thú đang tiến về phía này, rời khỏi chỗ này trước rồi tính.”
Nghe vậy, Summer thu lại những sợi chỉ lơ lửng xung quanh.
*
Sau khi quyết định rời đi, Cynthia dẫn đầu chỉ đường, những người khác cũng không hỏi đi đâu, chỉ lặng lẽ đi theo.
Khoảng một tiếng sau, cả nhóm đã thoát khỏi phạm vi dò xét của ma thú, tìm được một hang động khá kín đáo.
Cynthia dùng đống cỏ che kín cửa hang, đi vào trong hang nhóm lửa. Tiếp tục chủ đề lúc trước hỏi Richter: “Lúc đó cậu cũng vì giết u linh, nên mới bị phản phệ sao?”
Richter: “Ừm.”
“Vậy tinh thần lực của các cậu có được nâng cao không?” Cynthia khá muốn biết kết quả.
Richter chống cằm, ánh mắt chằm chằm nhìn ánh lửa, lười biếng nói: “Có, cách này quả thực khả thi.”
Vinael gật đầu tỏ vẻ đồng ý, đồng thời đưa ra kiến giải của mình: “Nếu kết hợp với các loại thảo dược có ích cho việc củng cố tinh thần lực như Lá Đằng Nguyệt Hoa, hiệu quả sẽ tốt hơn.”
Lá Đằng Nguyệt Hoa...
Cynthia nhớ lại một chút về đặc tính của loại thảo dược này.
Đối với những thảo dược liên quan đến tinh thần lực đều rất khó nuôi trồng, quá trình bào chế thành dược tề cũng rất rườm rà, nên trên thị trường khá hiếm thấy.
Mỗi loại thảo dược này đều mang một mùi hương đặc trưng, nên thỉnh thoảng cũng được chế thành nước hoa, cung cấp cho quý tộc sử dụng.
Khoan đã... nhắc mới nhớ từ nãy đến giờ, trong hang động này lan tỏa một mùi hương thoang thoảng.
Khác với mùi hương tỏa ra từ bốn người đồng đội, mùi hương này nhạt hơn, có chút giống hương thơm thanh khiết của hoa linh lan.
Ánh mắt Cynthia nhìn về phía sâu trong hang động, một mảnh tối đen.
Đứng dậy đi về phía góc khuất không được ánh sáng chiếu tới, giơ tay triệu hồi ngọn lửa ma pháp.
Rất nhanh, những dây leo bò kín vách đá liền lọt vào tầm mắt.
Lá của dây leo mang màu bạc tựa ánh trăng, hơn nữa đều có hình bán nguyệt, còn những bông hoa nở rộ treo trên dây leo, lại mang màu xanh thẳm tựa biển sâu.
Có lẽ vì nguyên chủ đam mê chế độc, nên khoảnh khắc Cynthia nhìn thấy những thảo dược này, trong đầu liền tự động hiện ra những phân tích.
Cây Linh Nguyệt, thảo dược bậc 6.
Hương thơm thanh khiết, bất kể là dây leo hay hoa nở đều cực kỳ giống với Lá Đằng Nguyệt Hoa/Hoa Nguyệt Hoa.
Cynthia giơ tay nắm lấy cổ tay cậu ta: “Nhựa cây có độc, đừng chạm lung tung.”
“Được thôi.” Richter đổi tay nhặt chiếc chìa khóa bằng xương bị lớp lá dây leo rậm rạp che khuất, huơ huơ trước mặt Cynthia, “Đội trưởng, cậu xem, chiếc chìa khóa này liệu có phải là chìa khóa mở bảo khố nào đó không.”
Cynthia buông tay cậu ta ra, liếc nhìn một cái.
Trên chiếc chìa khóa xương khắc một số hoa văn kỳ lạ, có lẽ là bị chôn vùi ở nơi này quá lâu, dị hương mà nó tỏa ra vậy mà lại còn nồng nặc hơn cả bản thân hoa Linh Nguyệt.
Khác với nhựa cây, hương thơm tỏa ra từ dây leo Linh Nguyệt và hoa Linh Nguyệt đều không có độc, ngược lại còn có tác dụng an thần định hồn.
Nhưng trọng điểm không phải là hương thơm, mà là trên chiếc chìa khóa xương này còn vương chút vết máu sẫm màu...
Cynthia đưa ánh lửa xuống dưới soi sáng, giây tiếp theo, xương người giấu trong đống lá khô liền lọt vào tầm mắt.
Thịt thối cũng không còn, nhìn từ vết xương, người chết chỉ khoảng mười sáu mười bảy tuổi, nhưng thời gian tử vong rõ ràng đã lên tới cả trăm năm.
Mười phần thì có đến tám chín phần là do vô tình chạm phải nhựa cây mà chết.
Kể từ khi đến hòn đảo hoang này, dọc đường đi số xương người gặp phải nhiều đến mức sắp đếm không xuể rồi.
Đây thực sự là bí cảnh của học viện sao? Hay là sau khi rời khỏi khu rừng, Griffin đã dịch chuyển họ đến nơi khác...
Cynthia lặng lẽ lùi ra xa, trả lời: “So với chìa khóa bảo khố gì đó, tôi thấy nó giống di vật của vị người chết này hơn.”
Richter chậc một tiếng, lập tức mất hứng.
Ném chiếc chìa khóa về chỗ cũ.
“Các cậu qua đây xem, bức tường bên này có chữ.” Giọng của Eli vang lên.
Cynthia quay người đi về phía cậu ta, Richter thong dong đi theo sau.
*
Sáu phút sau.
Ánh mắt Cynthia lướt qua những hoa văn vặn vẹo đan xen tầng tầng lớp lớp.
Trung tâm hội tụ của hoa văn hiện ra trạng thái tàn khuyết, phần lớn trận văn đều không thể kết nối với nhau, rõ ràng là một pháp trận tàn khuyết chưa hoàn thành.
Eli chỉ về phía bên kia: “Các cậu không thấy khu vực này, rất giống với địa hình lúc chúng ta đến sao?”
“Vậy sao?” Cynthia lùi lại vài bước, nhìn kỹ toàn bộ hoa văn trên mặt tường.
Vùng biển, bãi cát, cho đến vách núi trong rừng đều được khắc họa chi tiết, quả thực rất giống.
... Khoan đã, bức vẽ trên tường này, có chút tương tự với bản đồ mà u linh biến ra lúc trước.
Nghĩ đến việc nó ở trên hòn đảo hoang này chắc cũng không chỉ trăm năm, Cynthia liền truyền âm hỏi nó một câu.
“Cái gì mà có chút tương tự?” U linh nghe xong dùng giọng u ám phản bác, “Đây chính là do ta vẽ, rõ ràng là giống hệt nhau có được không?”
Nó vẽ?
Cynthia hơi sững sờ, khóe mắt lướt qua sâu trong hang động, truyền âm: “Lẽ nào bộ hài cốt vừa rồi...”
Chưa nói hết câu, u linh đã tranh đáp: “Không sai! Chính là bổn tiểu gia!”
Cynthia: “...”
Trùng hợp đến không thể trùng hợp hơn.
Nghĩ đến số phận bi thảm năm xưa, u linh thở dài thườn thượt: “Nhớ lại năm xưa tiểu gia ta cũng là thiên tài lẫy lừng, tiếc là tuổi trẻ ngông cuồng, một mình xông vào hòn đảo hoang này thám hiểm lúc không cẩn thận đi nhầm vào vách núi, dẫn đến việc bị ma thú bậc 9 phát hiện truy sát.
Cửu tử nhất thương mới trốn được đến đây, vốn định khắc xuống ma pháp trận rời khỏi vùng đất hoang vu này, lại vì tinh thần lực cạn kiệt mà bị ngắt quãng...”
Cynthia đã đoán được phần sau rồi: “Nên mày coi dây leo Linh Nguyệt ở sâu trong hang động thành Lá Đằng Nguyệt Hoa, muốn mượn nó để bổ sung tinh thần lực nhưng lại bị độc chết?”
U linh kinh ngạc: “Sao cô biết? Σ(゚∀゚ノ)ノ”
Khóe miệng Cynthia hơi giật giật: “... Đều nói rõ ràng thế rồi, không đoán được mới là có quỷ đấy.”
U linh hừ một tiếng: “Còn không phải vì lúc đó tiểu gia ta vốn đã trọng thương, cộng thêm tinh thần lực cạn kiệt, nếu không chút hoa Linh Nguyệt cỏn con sao có thể khiến ta mất mạng.”
Nó chuyển hướng câu chuyện, đột nhiên nói: “Nhân loại, cô giúp ta một việc, ta sẽ nói cho cô biết thêm một bí mật nữa, thế nào?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



