Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vòng hoa chiếm trọn hành lang, khung cảnh tang thương vô cùng ngoạn mục!
Khán giả trong phòng livestream vô cùng chấn động!
[Ối trời!]
[Ác độc quá!]
[Thế này ít nhất cũng phải cỡ Trưởng thôn qua đời mới nhận được nhiều vòng hoa thế này!]
[Không xin lỗi, không xóa Weibo, còn dùng dư luận để gửi vòng hoa cho nạn nhân, loại người này, mau chóng kết án tống cô ta vào tù để tự kiểm điểm đi! Kẻo sau này làm hại người khác!]
[Má nó, không chỉ bị đơn đáng ghét, mà những người gửi vòng hoa cũng cực kỳ đáng ghét, nên kiện tất cả những người gửi vòng hoa, tống chúng vào tù!]
[Đúng! Ủng hộ bạn Dương làm như vậy!]
Bình luận điên cuồng tuôn ra. Còn những người từng gửi vòng hoa thấy những bình luận này cũng có chút sợ hãi, họ thực sự sợ bị kiện. Nhưng nghĩ đến 66 người cùng gửi, luật pháp không thể trừng phạt tất cả nên có vẻ lại không quá lo lắng.
[Nên tha thứ được thì tha thứ. Cậu muốn hủy hoại cả cuộc đời một cô gái sao?]
Thẩm phán nhìn Lâm Hữu Hữu đưa ra câu hỏi cuối cùng: “Bị đơn còn điều gì muốn nói không?”
“Tôi... Cái đó không phải tôi gửi, không liên quan đến tôi, là do họ tự ý gửi, tôi không hề kêu họ gửi, có bắt thì bắt họ ấy, đừng bắt tôi... Hu hu!”
Lâm Hữu Hữu hoàn toàn suy sụp, khóc thét lên: “Thẩm phán, ngài nên cử người đi bắt họ, họ mới là người phải bị kết án, không liên quan đến tôi mà, hu hu!”
Khán giả trong phòng livestream nghe thấy đoạn này đều không nhịn được cười phá lên!
Quả không hổ danh là kẻ bịa chuyện, đến lúc mấu chốt lại bán đứng fan!
Còn những fan của Lâm Hữu Hữu trên Weibo, những người đã gửi vòng hoa khi nghe thấy thần tượng mà họ ủng hộ cuối cùng lại cắn ngược lại, ai nấy đều vô cùng tức giận!
Vừa tức giận, lại vừa sợ hãi...
Sẽ không thực sự bị bắt đấy chứ?
“Yên lặng!”
Thẩm phán lại gõ búa gỗ chốt lại sự việc. Tất cả các thủ tục cần thiết đã được hoàn thành, bằng chứng đầy đủ, sự việc rõ ràng, chỉ còn lại phán quyết về mức hình phạt cuối cùng: “Xét thấy bị đơn vẫn là sinh viên. Hội đồng xét xử quyết định có thể khoan hồng giảm nhẹ hình phạt cho bị đơn...”
Dương Cẩm Vinh lại giơ tay lên đúng lúc này!
“Nguyên đơn, cậu có ý kiến phản đối gì không?”
“Thưa Thẩm phán, tôi không đồng ý khoan hồng giảm nhẹ hình phạt!”
Dương Cẩm Vinh đứng dậy, giọng nói vang dội: “Bị đơn Lâm Hữu Hữu không đủ tư cách để được giảm nhẹ hình phạt. Tôi đã cho cô ta cơ hội sửa sai, chỉ cần cô ta xin lỗi, tôi thậm chí đã từ bỏ việc truy cứu trách nhiệm pháp lý đối với cô ta! Nhưng!”
“Cô ta không những không nhận lỗi lầm, không chịu sửa đổi mà còn ngày càng quá đáng, tiến hành bạo lực mạng lần thứ hai, gây tổn hại lần thứ hai cho tôi! Và còn nữa!”
Dương Cẩm Vinh chỉ vào Lâm Hữu Hữu ở ghế bị đơn, lớn tiếng chất vấn: “Lâm Hữu Hữu, tại sao năm tư rồi cô không ra ngoài thực tập, nhất định phải ở lại trường?”
“Tôi... tôi ôn thi nghiên cứu sinh...”
Lâm Hữu Hữu bị giọng nói lớn này làm cho sợ hãi nên nói lắp bắp.
“Không!”
Dương Cẩm Vinh khẳng định dứt khoát: “Theo tôi được biết, điều kiện gia đình cô không hề tốt, những sinh viên khác có điều kiện tương tự cô đều vừa học vừa làm, cần cù và chăm chỉ! Còn cô, ngay cả khi đã là sinh viên năm tư, vẫn lấy cớ thi cao học để ngửa tay xin tiền gia đình, xin tiền cha mẹ. Cô lười biếng, tham ăn, ở lại trường cũng không hề ôn thi nghiêm túc, chỉ đơn thuần là tham lam hưởng thụ mà thôi!”
“Nói mau!”
Giọng nói cuối cùng của Dương Cẩm Vinh vang lên như sấm sét chói tai: “Có phải cô không hề có ý định thi nghiên cứu sinh không?”
“Không! Tôi không có! Tôi không phải!”
Lâm Hữu Hữu bị chấn động đến mức đầu óc ong ong, cô ta vô thức lớn tiếng phản bác: “Tôi không phải là chưa từng nghĩ đến việc cố gắng ôn thi cao học, tôi chỉ là không thể cố gắng nổi, mỗi lần tôi cầm đề thi, cầm sách lên là lại buồn ngủ, tôi muốn chơi điện thoại, lướt Weibo, xem phim... Hu hu… tôi muốn thi đậu nghiên cứu sinh mà!”
“Tôi vì muốn thi cao học nên mới vu khống cậu nhìn trộm, rồi đi tìm lãnh đạo trường khóc lóc, chính là hy vọng có thể thông qua việc dàn dựng sự kiện nhìn trộm này để được đặc cách vào thẳng nghiên cứu sinh! Hu hu... Rõ ràng đã có người được đặc cách như vậy rồi, tại sao tôi lại không thể?! Hu hu...”
Lời này của Lâm Hữu Hữu vừa thốt ra, tất cả mọi người trong phòng xử án đều trố mắt kinh ngạc!
Khán giả trong phòng livestream của hai nền tảng càng thêm kinh hoàng, mọi người đều bị chấn động mạnh!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







