Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Xoạt! Xoạt! Xoạt!
Lời gọi "Vòng hoa của ai, xin ký nhận?" ngay lập tức thu hút ánh mắt của tất cả sinh viên. Hàng loạt ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía người giao hàng nhanh đang vác vòng hoa ngước nhìn lên lầu, rồi gần như đồng thời chuyển hướng sang Dương Cẩm Vinh!
“Ai gửi vòng hoa cho cậu ta vậy? Ác độc quá đi mất!”
“Má ơi, lớn chừng này rồi, đây là lần đầu tiên tận mắt chứng kiến chuyện kỳ quái như vậy. Chắc là do đám trên mạng làm đây mà? Dương Cẩm Vinh đáng thương, bị vu khống thành thằng nhìn trộm, ngay cả khi trường đã thông báo rồi mà vẫn bị gửi vòng hoa!”
“Chậc chậc, không biết nội tâm của Dương Cẩm Vinh có đủ mạnh mẽ không. Nếu yếu đuối một chút, có khi cậu ta trầm cảm thật đấy?”
“Trầm cảm? No, no, no! Tôi cảm thấy người yếu đuối một chút có thể sẽ nghĩ quẩn nhảy lầu tự tử.”
“Suỵt! Mấy cậu nói ít thôi. Không thấy sắc mặt Dương Cẩm Vinh đã thay đổi rồi à? Người ta bị vu khống, còn phải chịu bạo lực mạng, cuối cùng còn bị gửi vòng hoa đủ đáng thương rồi, mọi người bớt bàn tán đi.”
“Thế mà cậu còn nói nhiều thế?”
“...”
Những tiếng bàn tán liên tục vang lên bên cạnh. Dương Cẩm Vinh không kìm được mà bật cười. Trên khuôn mặt đẹp trai hơn cả ánh bình minh của cậu nở một nụ cười ấm áp, chỉ thấy cậu mỉm cười vẫy tay về phía dưới lầu: “Vòng hoa của tôi đấy, làm ơn mang lên giúp!”
Lời này vừa thốt ra, hiện trường đang ồn ào bàn tán bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.
Yên lặng đến mức nghe rõ tiếng kim rơi.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
Chuyện...
...Đây là cách hành xử gì vậy?
Trong lúc mọi người còn đang ngơ ngác, anh giao hàng đã vác vòng hoa nhanh như cắt, xông lên tầng ký túc xá. Khi anh ta nhìn thấy trước cửa phòng Dương Cẩm Vinh đã chất đầy vòng hoa, anh ta cũng không khỏi sửng sốt, miệng há hốc ra có thể nhét vừa một quả trứng đà điểu: “Ối trời, lớn chừng này rồi, đây là lần đầu tiên tôi thấy nhiều vòng hoa đến thế!”
“Anh cứ để bên cạnh đi!”
Dương Cẩm Vinh cũng không cần ký nhận, xua tay ra hiệu cho anh giao hàng đặt xuống rồi đi.
“Vâng, được ạ.”
Anh giao hàng đặt vòng hoa xuống phía bên ngoài, lấy điện thoại ra chụp một tấm ảnh, hoàn thành đơn hàng rồi quay lưng rời đi. Vừa đi vừa đăng lên mạng xã hội: “Hôm nay giao một đơn hàng chuyển phát nhanh rất đặc biệt: vòng hoa. Cảm giác chất liệu rất tốt, chắc chắn phải đáng giá cả nghìn đồng. Còn cả những cái này... Không biết ai gửi nhiều vòng hoa thế, chắc chắn là nhiều tiền lắm nhỉ? Không biết lúc mình chết có nhận được nhiều vòng hoa quý giá như vậy không.” Đính kèm tấm ảnh vừa chụp.
Đăng xong, anh ta còn bình luận dưới bài đăng của mình: “Mấy người đừng nói gì hết, cái vòng hoa này nặng lắm, tôi còn thấy mấy cái có màn hình LED nữa, cái này chẳng phải cả 1000 - 2000 đồng một cái sao?”
Đúng lúc này, lại có thêm hai anh giao hàng khác vác vòng hoa đến, vừa lúc lướt qua anh ta: “Cậu có biết ký túc xá 505 ở đâu không?”
“Ngay phía trước!”
Anh giao hàng vừa đăng bài xong còn phải chỉ đường: “Nè, thấy chưa?”
Hai anh giao hàng vác vòng hoa nhìn kỹ lại: Ôi trời đất ơi, nhiều vòng hoa quá!
“Của tôi đấy.”
“Hả?”
Dư Hoài lập tức nổi giận, cậu ấy nhấc chân lên định đá bay vòng hoa: “Chắc chắn là do cái con Lâm Hữu Hữu đó làm! Đi, tụi mình đi tìm lãnh đạo trường!”
“Đừng làm hỏng nó.”
Dương Cẩm Vinh ngăn Dư Hoài lại, quay đầu cười với những người hóng chuyện đang vây quanh bằng hàm răng trắng sứ, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời: “Mọi người tránh ra chút, đừng làm hỏng vòng hoa của tôi.”
Nụ cười vốn ấm áp, dưới ánh phản chiếu của những chiếc vòng hoa mang màu xanh - đỏ - trắng, bỗng trở nên âm u khiến nhiều sinh viên hoảng sợ lùi lại, ai nấy đều vội vàng vòng qua mà đi.
Những sinh viên sợ xui xẻo thì không dám chụp ảnh, còn những người không mê tín thì quay video đăng lên mạng. Có người đăng lên trang cá nhân, có người đăng lên diễn đàn của trường.
Rất nhanh.
Sự việc bùng lên!
Dư luận trên mạng ngày càng lớn!
Đương nhiên, tin tức cũng lan truyền đến Weibo. Những người gửi vòng hoa đều hưng phấn đăng bài chúc mừng!
Lâm Hữu Hữu cũng nhìn thấy ngay lập tức. Cô ta không hề cảm thấy hối hận, trên mặt còn lộ ra vẻ đắc ý và cười lạnh: “Hừ, còn vọng tưởng bắt tao xin lỗi à? Cứ đợi mà tiếp tục nhận vòng hoa đi!”
Lãnh đạo nhà trường ở phòng Giáo vụ một lần nữa bị kinh động. Hiệu trưởng Lưu, người đang định ăn trưa, khi thấy những tin tức này lập tức gắn thẻ tất cả mọi người trong nhóm lãnh đạo trường: “Lập tức phong tỏa khuôn viên trường, từ giờ trở đi không cho phép người giao hàng, chuyển phát nhanh… vào trường! Mau chóng hẹn gặp Lâm Hữu Hữu... À, đợi tôi ăn cơm xong đã!”
Về phía Dương Cẩm Vinh, sau khi đợi một lúc, xác nhận không còn ai gửi vòng hoa đến nữa, cậu mới quay video làm bằng chứng, mở ứng dụng mini "Tòa án Vi Mô", định bổ sung thêm bằng chứng thì phát hiện vụ kiện vừa nộp đã được thụ lý nhanh chóng!
Rất tốt!
Vậy thì gặp nhau tại tòa án!
“Giờ phải làm sao đây?”
Dư Hoài đối mặt với quá nhiều vòng hoa nên có chút luống cuống. Cậu ấy muốn vứt chúng đi nhưng lại bị Dương Cẩm Vinh ngăn lại lần nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


