Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Học Tỷ Nói Ta Rình Trộm. Xin Lỗi! Ta Bị Mù Chương 12: Là Con Trai Thì Nên Rộng Lượng

Cài Đặt

Chương 12: Là Con Trai Thì Nên Rộng Lượng

Lâm Hữu Hữu, kẻ vừa lớn tiếng quát mắng người khác, trong chớp mắt đã biến thành một nữ sinh yếu ớt, mắt đẫm lệ, đầy ấm ức. Khả năng diễn xuất này, không dám nói là quá hay nhưng ít nhất cũng ăn đứt cô diễn viên họ Dương nào đó vài con phố!

Thế nhưng, lại có người chịu chi tiền cho màn diễn xuất này của cô ta, hệt như một đại gia chi hàng triệu tệ cho một nữ streamer đã qua trăm lớp filter làm đẹp, thật khó hiểu.

"Mấy đồng chí cán bộ công an, chuyện nội bộ của trường chúng tôi thì cứ để chúng tôi tự xử lý, không làm phiền đến các đồng chí nữa."

Cho đến lúc này, Chủ nhiệm đầu hói vẫn đứng về phía Lâm Hữu Hữu.

Vừa nãy, khi Dương Cẩm Vinh bị vu khống rình mò, ông ta lại không hề yêu cầu xử lý nội bộ, mà còn ủng hộ việc đuổi học và giao cho cơ quan công an giam giữ!

Sự tiêu chuẩn kép rõ ràng như vậy khiến Dương Cẩm Vinh không nhịn được mà tức cười!

Ngay cả cậu bạn béo Dư Hoài thẳng tính cũng không thể chịu đựng được: "Lãnh đạo, vừa rồi ngài không nói như vậy! Khi Cẩm Vinh chưa được xác minh đã bị vu khống rình mò, ngài nói là nên giao cho cơ quan công an giam giữ! Bây giờ khi đã có bằng chứng chứng minh cô Lâm Hữu Hữu này vu khống Cẩm Vinh rình mò, hành vi này đã rõ ràng nghi ngờ vi phạm pháp luật, ngài lại muốn xử lý nội bộ?"

"Không ngờ, đường đường là một vị lãnh đạo của Đại học Lâm Hải lại có thể có tiêu chuẩn kép đến thế!"

Câu cuối cùng là do Dương Cẩm Vinh nói.

Cậu không muốn gây rắc rối cho người bạn thân của mình.

Sợ rằng Dư Hoài nói tiếp sẽ bị lãnh đạo nhà trường trả thù.

Chủ nhiệm đầu hói bị hai sinh viên chất vấn công khai, nhất thời cứng họng nhưng trong lòng ông ta đã ghi hận Dương Cẩm Vinh và Dư Hoài. Là lãnh đạo nhà trường, việc xử lý hai sinh viên không hề khó, chỉ cần một câu nói cũng đủ khiến một người học trò đèn sách mười mấy năm không thể tốt nghiệp suôn sẻ!

Đây cũng chính là điều Dương Cẩm Vinh lo lắng.

"Khụ khụ!"

Lúc này, Hiệu trưởng Lưu cuối cùng cũng lên tiếng, ánh mắt ông lướt qua mọi người đang có mặt, cho đến khi không còn ai dám lên tiếng, ông mới từ tốn trầm giọng nói: "Đồng chí cán bộ công an, cứ tiến hành theo quy trình xử lý công bằng. Nhà trường chúng tôi sẽ đối xử công bằng và chính trực với mọi sinh viên."

Một lời nói ra đã đủ định đoạt.

Quy trình tiếp theo rất đơn giản, Lâm Hữu Hữu và Dương Cẩm Vinh đều ký tên và đóng dấu, đăng ký thông tin căn cước công dân vào tờ đăng ký báo án tương ứng.

Theo quy trình, cả hai lẽ ra phải bị đưa về cơ quan công an để chờ xác minh tất cả bằng chứng.

Trần Vận dừng lại một chút rồi mới tiếp tục nói: "Dựa theo Điều 243 của Bộ luật Hình sự, khung hình phạt cho Tội vu khống và hãm hại là: người nào bịa đặt sự thật vu khống hãm hại người khác, nhằm mục đích để người khác bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Nếu tình tiết nghiêm trọng sẽ bị phạt tù dưới ba năm, giam giữ hoặc quản chế. Nếu gây hậu quả nghiêm trọng sẽ bị phạt tù từ ba năm đến mười năm... Đương nhiên, phán quyết cuối cùng sẽ do tòa án quyết định. Ngoài ra còn có các tội danh khác..."

"Oa…!"

Lần này, Lâm Hữu Hữu khóc thật rồi, hai chân cô ta mềm nhũn, cả người quỵ xuống đất khóc nức nở, mặt mày tái mét: "Em... em sai rồi... Em không cố ý... Em... em... Hu hu!"

"Hay là cứ bỏ qua chuyện này đi."

Viện trưởng Khoa Mỹ thuật bước đến giãn hòa, người phụ nữ trung niên khoảng chừng bốn mươi tuổi, mặc một chiếc sườn xám, thân hình khá đẹp mang phong thái “nghệ thuật”. Bà ta có thể đồng cảm với Lâm Hữu Hữu nên lúc này đứng ra nhìn Dương Cẩm Vinh, cầu xin thay cho Lâm Hữu Hữu:

"Em Dương Cẩm Vinh, Lâm Hữu Hữu cũng không cố ý, bạn ấy đang chuẩn bị thi cao học, lại là con gái, tinh thần khó tránh khỏi quá căng thẳng và nhạy cảm nên đã trách lầm em rồi. Là con trai thì hãy rộng lượng một chút."

"Tôi thấy chi bằng để Lâm Hữu Hữu công khai xin lỗi cậu, còn nhà trường chúng tôi có thể cấp cho cậu một thông báo minh oan công khai. Chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không. Ý cậu thế nào?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc