Thứ 2 đi học, Tô Vân Lạc trong sự thấp thỏm đã đón nhận điểm số các môn.
Ngữ văn 136, Toán 125, Tiếng Anh 132, Vật lý 89, Hóa học 98, GDCD 92, Lịch sử 89, Địa lý 91...
Cô nhìn chằm chằm vào những con số này, kích động là thật, mà mờ mịt cũng là thật.
Lần thi chuyển cấp đó, nói cho cùng giống như một sự ngẫu nhiên. Lần này, mới là lần đầu tiên cô thực sự thức đỏ cả mắt mới thi ra được thành tích này. Nếu đặt ở thời cấp 2 luôn quanh quẩn ở mức trung bình của cô, quả thực nằm mơ cũng có thể cười tỉnh.
Nhưng bây giờ cô vẫn chưa cười nổi.
Hào quang của kỳ thi chuyển cấp đã cho cô sự tự tin, nhưng cũng đeo cho cô một cặp kính mờ, khiến cô không nhìn rõ rốt cuộc mình đang trôi dạt ở tốp nào trong số những người đồng trang lứa.
Cô lập tức hỏi Sở Hạm - người đứng thứ 2 của lớp ở bàn sau, tổng điểm của Sở Hạm là 841.
Tô Vân Lạc tạm thời thở phào nhẹ nhõm, cô 852, vẫn là người đứng nhất của lớp này.
Rất nhanh, các “tình báo viên” lần lượt mang tin tức về:
“Người đứng nhất lớp 7 là 846!”
“Lớp 2 là 853!”
“Lớp 12 kia mới lợi hại, 869...”
Tất nhiên điều mọi người quan tâm nhất là của lớp 5. Trong lòng Tô Vân Lạc còn âm thầm thêm vào một đối tượng giám sát khác. Đợi đến khi có người về báo điểm cao nhất của lớp 4 là 844, trái tim đang treo lơ lửng của cô cuối cùng cũng rơi xuống một nửa, một nửa kia vẫn còn treo.
Sở Hạm ở bàn sau thở dài: “Tạ Sâm lúc nhập học mới xếp hạng 32 toàn khối, Ngữ văn lại còn... trừu tượng như vậy, cho nên, cậu ta có thể thực sự không thi qua Vân Lạc đâu!”
Tô Vân Lạc cảm thấy ngữ khí của cô ấy rất kỳ lạ. Giống như đang an ủi cô, nhưng lại phảng phất như đang đồng tình với vị đối thủ kia của cô.
Tô Vân Lạc cũng muốn yên tâm, nhưng lại không dám. Cô vẫn còn nhớ dáng vẻ ung dung của Tạ Sâm trong phòng thi.
Đang nghĩ ngợi, Viên Vi Ninh đột nhiên trán lấm tấm mồ hôi xông vào phòng học: “Vân Lạc! Xong rồi xong rồi... Chúng ta thua rồi, thua triệt để rồi!”
Giọng nói của cô nàng giống như ném một quả bom nguyên tử vào phòng học.
“Đừng vội!”
“Mau nói đi!”
“Bên kia thi được bao nhiêu?”
Viên Vi Ninh nuốt nước bọt, mở tờ giấy trong tay ra: “Toán 150! Vật lý 100! Hóa học 100! Tiếng Anh 146! GDCD 94, Lịch sử 96, Địa lý 98...”
Cô nàng nhìn về phía Tô Vân Lạc, vẻ mặt không đành lòng, “Cậu ta thế mà ngay cả Ngữ văn cũng cao hơn cậu, 137! Tổng điểm... 921!”
9... 21?
Cây bút trong tay Tô Vân Lạc “lạch cạch” một tiếng rơi xuống bàn.
Sở Hạm trừng lớn mắt: “Lý Hóa đều điểm tối đa? Cậu chắc chắn không hỏi nhầm chứ?”
“Sao có thể chứ?”
Trong phòng học lại một lần nữa nổ tung, những tiếng bàn tán chấn động và thất vọng như sóng biển ập tới. Tô Vân Lạc cứng đờ trên ghế, đầu óc ong ong. Mỗi một con số Viên Vi Ninh báo ra đều giống như một nhát búa, hung hăng nện văng một nửa trái tim vừa mới rơi xuống của cô ra ngoài.
Cô khó tin mà nhìn tờ giấy đó.
Tờ đề Toán suýt khiến cô vò đầu bứt tai đó, tờ đề Vật lý cô còn chưa kịp làm xong đã bị thu đi đó, Tạ Sâm thế mà lại thi được điểm tối đa toàn bộ.
Tô Vân Lạc Ngữ văn có thể thi được 136 không ai lấy làm lạ, văn phong kinh tài tuyệt diễm bày ra đó, nhưng Tạ Sâm thế mà cũng có thể thi được 137?
“Hạng hai toàn trường!” Một nam sinh khác đi văn phòng nghe ngóng tin tức xông vào phòng học, trong giọng nói còn mang theo sự kính sợ, “Trạng nguyên thi chuyển cấp Tề Ninh vẫn là hạng 1, 925, Tạ Sâm chỉ kém cậu ấy 4 điểm!”
“Từ hạng 32 trực tiếp nhảy lên hạng 2?”
“Đây là ngồi tên lửa tiến bộ sao...”
“Quan trọng là, tổng điểm mới có 950 thôi đó!”
“Bọn họ còn là người không vậy?”
Tô Vân Lạc siết chặt bài thi của mình trong tay.
Điểm số vừa nãy còn khiến cô tim đập thình thịch, giờ phút này giống như một đám mặt quỷ, đang nháy mắt ra hiệu chế nhạo sự tự cho là đúng của cô.
Cô ngây ngốc ngồi giữa đám đông, liều mạng duy trì sự bình tĩnh trên mặt, muốn giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng của người đứng nhất lớp. Nhưng không biết nên thấy may mắn hay hụt hẫng, cô phát hiện đã không còn ai chú ý đến cô nữa. Tất cả sự kinh ngạc và bàn tán đều dồn hết vào cái thành tích cao đến mức thái quá kia, cùng với vị đối thủ từng bị cô vô cùng coi thường đó.
Lớp 5.
Lý Triết hưng phấn đấm bàn: “Tiểu Tạ, anh Sâm, Tạ Thần! Thành thật khai báo đi, kỳ thi chuyển cấp có phải cậu giấu nghề không? Chỉ chờ hôm nay tung chiêu cuối đúng không?”
“Thôi đi anh trai!” Lý Triết vươn cánh tay ra, muốn khoác vai cậu, nhưng lại bị Tạ Sâm nghiêng người né tránh, không khoác được. Lý Triết cũng không để bụng: “Lúc này rồi mà còn giả vờ khiêm tốn là quá đáng rồi nha, nhưng mà—pha làm màu này tôi thực sự phục!”
“Ai mà không phục chứ!”
Trên mặt Tạ Sâm vẫn là vẻ bình tĩnh bát phong bất động đó, phảng phất như thành tích này đối với cậu chẳng qua chỉ là nằm trong dự liệu.
“Cảm ơn anh Sâm đã phát lực!” Một nam sinh bắt đầu mơ mộng về cuộc sống của chủ nô, “Trọn vẹn 1 tháng tiếp theo, vệ sinh của lớp mình có người bao thầu rồi, nghĩ thôi đã thấy sướng!”
“Quét dọn vệ sinh thì có gì thú vị?” Một người khác kêu lên, “Bảo vị ‘tiểu học bá núi băng’ kia qua đây biểu diễn một tiết mục tài nghệ mới đáng xem!”
“Nhỡ đâu người ta không biết tài nghệ gì thì sao?”
“Không biết? Hát thì kiểu gì cũng biết chứ? Cùng lắm thì đọc thuộc lòng một bài thơ cũng được chứ? Các anh em, không thể vì đối phương là mỹ nữ mà mềm lòng đâu nha!”
Lý Triết xoa tay hầm hè: “Đúng! Anh Sâm, chúng ta phải bàn bạc kỹ xem bảo cậu ấy biểu diễn cái gì!”
Bàn tay đang sắp xếp bài thi của Tạ Sâm hơi khựng lại.
So tài thì so tài, cậu không có ý định làm khó người khác.
Cậu kẹp bài thi vào giữa chồng sách xếp ngay ngắn như binh lính xếp hàng trên bàn, bình tĩnh lên tiếng: “Trong giao ước ban đầu của hai lớp, chỉ nói lớp thua hoặc là làm trực nhật, hoặc là biểu diễn, chứ không hề quy định chi tiết cụ thể, đúng không?”
Mọi người sửng sốt, đưa mắt nhìn nhau, lần lượt lắc đầu.
“Cho nên cụ thể thực hiện thế nào,” Tạ Sâm đưa tay ngăn Lý Triết còn đang định “hiến kế”, “Để đối phương tự quyết định là được rồi.”
“Không phải chứ Tiểu Tạ!” Lý Triết kêu gào, “Nhỡ đâu cậu ấy tùy tiện qua đây đọc bài ‘Tĩnh Dạ Tứ’ lừa gạt chúng ta, thế thì chán chết!”
Tạ Sâm nhìn dáng vẻ rục rịch ngóc đầu dậy chỉ sợ thiên hạ không loạn của Lý Triết, thầm nghĩ người này sao lại ấu trĩ như vậy.
Vô vị.
“Nếu không thì sao?” Cậu hỏi, ngữ khí mang theo sự trêu chọc nhàn nhạt, “Cậu còn mong người ta sắp xếp cho cậu một điệu múa Nghê Thường Vũ Y sao?”
Lý Triết rụt cổ lại, ngoan ngoãn ngậm miệng.
Ngồi cùng bàn với Tạ Sâm 1 tháng, cậu ta coi như đã nắm rõ tính tình của tên này. Một khuôn mặt nhìn thì khá lạnh lùng, tiếp xúc rồi mới phát hiện, dường như cũng không lạnh lùng đến thế, nhưng nếu thực sự tiếp xúc sâu hơn nữa, sẽ phát hiện quả thực là lạnh thật. Trong xương tủy có một ranh giới, giống như một cỗ máy đã được hiệu chỉnh kỹ lưỡng, có thể vận hành ôn hòa, nhưng tuyệt đối không cho phép cậu ấn nút lung tung. Cho dù khi cậu nói chuyện khóe môi thường ngậm chút ý cười, ý cười đó cũng mang theo chừng mực, rõ ràng đến mức khiến người ta hiểu trò đùa nên dừng lại ở đâu.
Thôi được, học bá tự có đạo lý của học bá.
Mấy ngày sau kỳ thi tháng, Tô Vân Lạc quả thực coi lớp 5 là khu vực cấm, thà đi đường vòng, cũng tuyệt đối không đi ngang qua dãy cửa sổ đầy rẫy “nguy hiểm” đó.
Đáng tiếc đám người lớp 5 đó phảng phất như được lắp radar, chỉ cần bóng dáng cô xuất hiện trong vòng bán kính vài mét, trong cửa sổ sẽ truyền ra những lời “hỏi thăm” nối tiếp nhau:
“Học bá khi nào thì đến biểu diễn vậy?”
“Chúng tôi đều dọn sẵn ghế nhỏ rồi!”
“Đừng có nói lời không giữ lấy lời nha, phải thành tín đấy!”
Trở về lớp mình cũng chẳng dễ chịu gì. Ánh mắt nữ sinh nhìn cô thất vọng lại đồng tình, nam sinh ngoài đồng tình ra đại khái còn sầu não. Ban đầu vì để Tô Vân Lạc an tâm ôn thi, bọn họ từng vỗ ngực đảm bảo nếu thua sẽ do bọn họ sang lớp 5 bao thầu vệ sinh 1 tháng. Bây giờ thì hay rồi, nếu Tô Vân Lạc không chịu cống hiến tài nghệ, bọn họ thực sự phải tập thể đi làm nhân viên quét dọn rồi.
Viên Vi Ninh cẩn thận an ủi cô: “Vân Lạc, thực ra... cậu thực sự đã rất lợi hại rồi, 852 điểm cơ mà, đặt trong toàn trường còn có thể lọt vào top 20 đấy. Đều tại cái tên Tạ Sâm kia! Cậu ta là đồ biến thái sao tự nhiên lại thi cao như vậy!”
Tô Vân Lạc khẽ thở dài một tiếng.
Lợi hại hay không đã không còn ý nghĩa gì nữa, kết cục đã định, cô thua rồi.
Hơn nữa cả lớp chỉ có cô biết, Tạ Sâm không chỉ thi được một số điểm cao đến biến thái, mà ngay cả dự đoán thế mà cũng chuẩn xác đến kinh người. Lần thi này ngoài cậu và Tề Ninh một kỵ tuyệt trần, trở xuống nữa, học sinh xuất sắc của 37 lớp quả nhiên đều chen chúc dày đặc trong khoảng từ 840 đến 870, cuộn lại giống như cá mòi đóng hộp vậy, ấn chứng hoàn hảo cho câu “không kéo giãn được khoảng cách” của cậu.
Thảo nào có người nói đùa, kỳ thi lớn đầu tiên kể từ khi khai giảng này là một giải đấu giám định phân cấp học bá. Mấy câu hỏi trắc nghiệm và câu hỏi lớn hóc búa của môn Vật lý và Toán học chính là ngưỡng cửa, còn Tề Ninh và Tạ Sâm, chính là hai con quái vật được vớt lên chuẩn xác từ nhóm học bá bình thường, thăng cấp vào khu vực siêu học bá.
Giờ phút này bụi bặm đã lắng xuống, cô mới rốt cuộc có thể bình tĩnh lại, chải vuốt lại tiền nhân hậu quả của toàn bộ chuyện này.
Một người quả thực không thể nào không có chút điềm báo gì mà đột nhiên xuất sắc đến mức độ này.
Mọi thứ thực ra đều có dấu vết để lại.
Cậu từng nói với cô, bọn họ là đối thủ “không phù hợp”.
Cuộc so tài này không có lợi cho cô.
1 tháng qua, cô vẫn luôn bị cảm xúc đẩy đi, chưa từng suy nghĩ kỹ về những ý nghĩa khác trong lời nói của cậu, ngược lại còn tình nguyện nhận định đó là lời thoái thác sợ chiến của cậu.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, lời giải thích hợp lý hơn là, thành tích thi chuyển cấp của cậu, quả thực giống như cô từng nghe mẹ cậu nhắc tới, không phải là trình độ thực sự của cậu.
Viên Vi Ninh có một câu nói đúng, người này quả thực có chút “biến thái” trên người, cho dù bề ngoài cậu ta thoạt nhìn vững vàng như vậy.
Trừ phi là phát huy thất thường, nếu không thì người bình thường nào, có thể trong một kỳ thi quan trọng như kỳ thi chuyển cấp, mà còn cố ý che giấu thực lực?
Mặc dù là tự cô chủ động khiêu chiến vị đối thủ “không phù hợp” này, cố chấp kéo dài cuộc so tài này, nhưng giờ phút này vẫn có một loại cảm giác bị chơi một vố.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
