Đối diện tủ lạnh chính là đảo bếp, lối đi ở giữa không mấy rộng rãi, chỉ vừa đủ cho hai người đi song song.
Anh đi ngang qua sau lưng cô, khuấy động bầu không khí tĩnh lặng thành một làn gió nhẹ.
Lâm Sơ nhanh tay lấy hai quả trứng gà từ trong tủ lạnh ra rồi đóng cửa lại.
Cô xoay người lại thì thấy Chu Nguyên Dã đang bưng ly sữa đã hâm nóng từ trong nồi ra. Anh lùi lại một bước, lười biếng tựa vào cạnh đảo bếp, một tay chống lên mặt bàn.
Một ống quần của anh bị xắn lên tùy ý, trên chân có một mảng màu đỏ sẫm vì đã bôi thuốc sát trùng.
Anh đã dùng thuốc.
Khóe miệng Lâm Sơ khẽ nhếch lên một chút rồi lại nhìn lên phía trên ——
Anh hơi ngửa đầu, sữa trong ly vơi dần theo nhịp chuyển động đều đặn của yết hầu.
Không khí bỗng chốc trở nên nóng bức khiến nhịp thở của Lâm Sơ dồn dập hơn, cô chậm rãi dời mắt khỏi người anh.
Mãi đến khi Chu Nguyên Dã uống hết sữa và thấy cô vẫn đứng im tại chỗ không nhúc nhích, anh mới lên tiếng: "Cô dùng đi."
Anh tưởng mình đang cản đường cô.
Lâm Sơ "ừ" một tiếng mà không giải thích gì, cô đi đến bên bếp, đổ nước trong nồi đi rồi hứng lại nước lạnh và thả hai quả trứng vào.
Chu Nguyên Dã đợi cô làm xong chuỗi động tác này mới tiến lên rửa ly trong bồn rửa: "Bão tuyết rất mạnh, đêm nay chắc sẽ ồn lắm. Trên bàn phòng khách có nút bịt tai, đeo vào sẽ dễ chịu hơn."
Rất nhanh sau đó, chiếc ly thủy tinh trong suốt được úp ngược trên giá ráo nước, một câu "Ngủ ngon" khẽ lướt qua bên tai cô.
Lâm Sơ rũ mắt, khẽ đáp lại anh: "Ngủ ngon."
Thế nhưng đêm đó cô hoàn toàn mất ngủ.
Thậm chí vì mất ngủ mà cô còn thức dậy mấy lần, vì luôn lo lắng xe của mình và Chu Nguyên Dã sẽ bị gió lớn thổi bay nên cô đã đặc biệt ra cửa sổ xem xét nhiều lần.
Sau khi ra ngoài, cô ôm một túi bánh mì gối từ trên bàn ăn đến rồi ngồi xếp bằng thoải mái trên ghế sofa. Cô nhón một lát bánh mì cắn từng miếng nhỏ, tay kia tùy ý lật giở mấy cuốn tạp chí trên bàn trà. Đó là mấy cuốn tạp chí chuyên ngành toàn bằng tiếng Anh, cô không muốn tốn não để dịch nên đành thôi.
Kết thúc bữa sáng kiêm bữa trưa một cách sơ sài, cô dùng khăn giấy ướt lau sạch vụn bánh mì trên đầu ngón tay, sau đó đưa tay lấy lọ sữa dưỡng thể mình mang theo.
Trong nhà ở Iceland đều có lò sưởi, tuy rất ấm áp nhưng ở lâu da dẻ cũng trở nên khô khốc.
Lâm Sơ gác một chân lên bàn trà, vặn nắp lọ sữa dưỡng thể rồi bắt đầu tỉ mỉ bôi từ đầu ngón chân.
Chăm sóc xong một bên chân, cô lại đổi sang chân kia.
Đột nhiên, cô muộn màng nhận ra trong tầm mắt xuất hiện thêm một đôi dép đi trong nhà...
Lâm Sơ giật mình ngẩng đầu, thấy Chu Nguyên Dã đang đứng bên cạnh bàn trà, ánh mắt lướt qua đôi chân dài trắng nõn đang để trần của cô.
Cô vội vàng thu chân lại rồi dùng áo khoác che đi, đồng thời vén lọn tóc xoăn xõa bên tai: "Sao anh đi đứng chẳng có tiếng động gì thế? Làm tôi sợ chết khiếp."
Chu Nguyên Dã há miệng, dường như đã nói gì đó nhưng cô lại chẳng nghe rõ chữ nào.
"Anh nói gì cơ?" Lâm Sơ mở to mắt.
Lần này, Chu Nguyên Dã chỉ chỉ vào tai mình.
Lâm Sơ ngơ ngác ngước nhìn anh, cũng chỉ chỉ vào tai mình theo.
Chu Nguyên Dã gật đầu với cô.
Lâm Sơ lúc này mới bừng tỉnh, cô tháo nút bịt tai chống ồn ra: "A, xin lỗi, tôi quên mất là mình vẫn đang đeo nút bịt tai."
Chu Nguyên Dã không nói gì.
"Anh ra ngoài à?" Lâm Sơ mượn việc chuyển chủ đề để giảm bớt sự lúng túng lúc này.
"Ra ngoài xem qua ngôi nhà một chút."
"Thế nào rồi?"
"Tuyết đêm qua rất lớn, cửa nhà hướng gió nên bị vùi lấp đến mức không thấy đâu nữa."
Lâm Sơ chưa từng gặp tình huống này bao giờ nên lo lắng hỏi: "Vậy phải làm sao đây? Có xử lý được không?"
"Có thể xử lý được nhưng hơi rắc rối. Hiện giờ bên ngoài vẫn đang rơi tuyết, tốt nhất là đợi mặt trời lên đã." Chu Nguyên Dã nói xong thì khựng lại nhìn Lâm Sơ hỏi: "Có tiện không?"
"Tiện chứ." Lâm Sơ đương nhiên không thể nhẫn tâm đến mức đuổi người ta đi, vả lại trong thâm tâm cô cũng không muốn thế.
Cô lại hỏi: "Nhưng mà ở đây hình như chỉ có một phòng ngủ? Đêm qua chắc anh không ngủ sofa đấy chứ?" Đêm qua cô cũng không thấy ai trên sofa cả.
Chu Nguyên Dã ngước lên nói: "Phía trên còn có một căn gác mái nhỏ."
Nghe vậy, Lâm Sơ cũng nhìn theo, cô chỉ vào một hốc hình tam giác phía trên giá sách bên cạnh: "Chỗ đó sao?"
"Ừ."
Cô cứ ngỡ đó là dùng để trang trí, không ngờ lại là lối vào gác mái.
"Tôi có thể lên xem thử không?" Lâm Sơ tò mò đứng dậy khỏi sofa và đi đến cạnh giá sách, cô chạm tay vào chiếc cầu thang đen làm bằng khung thép hòa làm một với giá sách, lòng đầy háo hức.
Chu Nguyên Dã đứng phía sau đánh giá trang phục của cô rồi im lặng vài giây.
Sự im lặng của anh khiến Lâm Sơ phải quay đầu nhìn anh: "Không tiện sao?"
Chu Nguyên Dã nhìn thẳng vào mắt cô, nhanh chóng lướt qua đôi mắt ấy và dừng lại trên chiếc váy ngủ của cô: "Chắc là cô không tiện lắm đâu."
Lâm Sơ: "..."
Chu Nguyên Dã đi lướt qua cô rồi ngồi xuống sofa để lật xem cuốn tạp chí nhiếp ảnh mà anh mang về.
Lâm Sơ lẳng lặng quay về phòng thay một bộ đồ thể thao đi ra, nhưng hứng thú leo lên tầng cũng không còn nữa.
"Có muốn lên không?" Chu Nguyên Dã hỏi cô mà không thèm ngẩng đầu.
"Để sau đi."
"Vậy có muốn ra ngoài dạo chút không?"
Lâm Sơ đi đến bên cửa sổ và ngắm nhìn thế giới trắng xóa tinh khôi: "Nhưng hình như bên ngoài tuyết vẫn đang rơi."
"Không lớn nữa." Chu Nguyên Dã đóng tạp chí lại rồi nói: "Ở thị trấn có một quán cà phê nấu ăn khá ngon."
"Ngon thế nào?" Lâm Sơ đang đấu tranh giữa ý nghĩ tận hưởng và chống chọi với cái lạnh.
Chu Nguyên Dã liếc nhìn túi bánh mì trên bàn trà: "Ngon hơn bánh mì gối nhiều."
Bị anh nói vậy, trong miệng Lâm Sơ bỗng toàn là vị nhạt nhẽo của lát bánh mì lúc nãy, nội tâm cứ thế dễ dàng bị lung lay.
Bầu trời buổi chiều vô cùng rạng rỡ, tuy vẫn còn tuyết rơi nhưng không hề làm lu mờ vẻ đẹp của Iceland.
Lâm Sơ ngồi trên chiếc xe việt dã của Chu Nguyên Dã, cô thong thả ngắm nhìn những đỉnh núi và thảo nguyên lùi dần về phía sau, tâm trạng hoàn toàn khác hẳn với ngày bão tuyết hôm ấy.
Chu Nguyên Dã lái xe rất vững, kỹ năng lái xe cao hơn cô không chỉ một chút và nhìn là biết kinh nghiệm lái xe trên tuyết vô cùng phong phú.
"Anh ở đây lâu rồi sao?" Lâm Sơ không nhịn được muốn tìm hiểu về trải nghiệm của anh.
"Không lâu, mỗi năm tôi lại đến đây ở vài tháng." Chu Nguyên Dã nhìn con đường phía trước rồi thản nhiên nói.
"Anh cũng đi những nước khác nữa sao?"
"Đi rất nhiều nước."
"Ví dụ như?"
Chu Nguyên Dã mỉm cười nói: "Nhiều quá rồi."
Vậy thì chắc là rất nhiều thật.
Cô cứ ngỡ với thành tích xuất sắc như hồi cấp ba, anh ở trường đại học trọng điểm cũng sẽ không kém cạnh gì. Sau khi tốt nghiệp chắc hẳn anh sẽ xuất hiện trong những công ty hàng đầu ở các thành phố lớn, mặc bộ vest phẳng phiu chỉnh tề và thắt cà vạt tỉ mỉ, dù đứng giữa một nhóm tinh anh cũng là sự tồn tại nổi bật nhất. Thế nhưng cô không ngờ hình ảnh của anh lại là mặc chiếc áo khoác gió màu đen và thành thạo lái chiếc xe việt dã trên vùng đất tuyết.
Lâm Sơ không hỏi thêm nữa, dường như cô hoàn toàn không thể lồng ghép hình ảnh Chu Nguyên Dã trong ký ức với anh của hiện tại lại với nhau.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
