Nước trong nồi lại sôi sùng sục và hơi nước đẩy nắp nồi kêu lạch cạch, khiến một chút nước dùng theo thành nồi tràn cả xuống mặt bếp.
Chu Nguyên Dã bước nhanh tới tắt bếp.
Lâm Sơ chớp mắt thật nhanh mới kịp phản ứng lại, cô vội vàng dùng khăn lau sạch chỗ nước tràn ra: "Để tôi làm cho."
Cô cúi đầu và vờ như không có chuyện gì để né tránh ánh mắt của anh.
Ánh mắt cô không biết đặt vào đâu nên chỉ đành nhìn quanh quẩn. Thế rồi cô tình cờ thoáng thấy ở ống quần gần đầu gối của anh có một vết rách. Do nhiệt độ trong phòng cao nên lớp bùn đất cùng tuyết bám trên đó dần tan ra và trở nên ẩm ướt, khiến màu đỏ thẫm ở rìa vết rách càng thêm nổi bật.
Lâm Sơ đột ngột ngồi thụp xuống. Đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, cô cẩn thận kiểm tra vết thương cho anh: "Chân anh bị thương sao?"
"Không có gì nghiêm trọng đâu."
Lâm Sơ sững người một lát nhưng không nhận lấy sự "giúp đỡ" của anh mà tự mình đứng dậy.
Động tác lùi lại của anh đã đánh tan phản ứng bản năng của cô. Hiện tại họ chỉ là chủ nhà và khách trọ của một homestay mới gặp nhau vài lần, sự quan tâm của cô dường như đã hơi quá mức.
Lâm Sơ che giấu những cảm xúc phức tạp trong mắt, khi chớp mắt thêm lần nữa thì cô đã khôi phục lại lớp ngụy trang của một người trưởng thành.
Cô đặt chiếc khăn lau trên tay xuống mặt bếp rồi dứt khoát đẩy anh ra khỏi nhà bếp: "Anh đi tắm trước đi, sẵn tiện xử lý vết thương một chút."
"Tôi không sao."
"Anh đi đường xa gió bụi về như thế, trên người toàn là mùi thôi." Lâm Sơ hơi nhướng mày rồi nói với giọng nửa đùa nửa thật.
Nghe vậy, Chu Nguyên Dã vô thức kéo cổ áo lên và nghiêm túc ngửi thử.
Môi trường ngoài trời khắc nghiệt và nhiệt độ cực thấp nên để giữ ấm thì không thể tắm rửa, huống hồ cũng chẳng có nước nóng để mà tắm.
Mùi trên người anh đúng là chẳng dễ chịu gì cho cam.
"Vậy thì..."
"Đi mau đi."
"Cô ăn trước đi, không cần chờ tôi đâu." Chu Nguyên Dã dặn dò.
"Được." Lâm Sơ gật đầu đáp lời và sau đó không nhìn anh nữa.
Cô giả vờ bận rộn lấy bít tết cùng rau quả từ túi giấy siêu thị ra, hết cắt trái cây lại đến thái rau, rồi còn làm nóng chảo phẳng để chuẩn bị chiên bít tết...
Cho đến khi nghe thấy tiếng Chu Nguyên Dã bước vào phòng tắm thì Lâm Sơ mới đặt đồ vật trong tay xuống. Cô chống tay vào đảo bếp và đứng yên lặng một hồi.
Chu Nguyên Dã dường như càng đẹp trai hơn trước. Ngũ quan của anh so với trước đây càng thêm sâu sắc và cương nghị, sau khi rũ bỏ nét thanh xuân ngây ngô của một chàng trai thì giờ đây lại mang thêm vài phần gợi cảm của một người đàn ông trưởng thành.
Người ta vẫn nói thời gian sẽ chữa lành tất cả, nhưng đã qua lâu như vậy mà khi gặp lại anh, trái tim cô sao vẫn còn gợn sóng...
Âm nhạc trong loa Bluetooth đã dừng lại từ lúc nào không hay.
Lâm Sơ cầm điện thoại lên kiểm tra thì thấy trên màn hình có một tin nhắn thoại từ Tưởng Dư Ôn gửi tới –
"Á á á! Cuối cùng cũng viết xong chương mới của ngày hôm nay rồi, cậu đang làm gì đấy?"
Lâm Sơ liếc nhìn về hướng phòng tắm rồi khẽ đáp: "Đang làm bữa tối."
"Tớ cũng đói quá, tớ chuẩn bị gọi một suất tôm hùm đất cay tê đây. Oa, thật là mỹ vị!" Tưởng Dư Ôn giả vờ tiếc nuối: "Ở Iceland chắc không gọi được đồ ăn bên ngoài đâu nhỉ, thảm quá đi!"
Lâm Sơ: "..."
Tưởng Dư Ôn cười hì hì nói: "Thế nào, có ghen tị không? Tớ có thể ăn cho cậu xem nha."
Lâm Sơ nén lại sự thôi thúc muốn đánh người rồi kìm chế trả lời: "Thôi đi, cảm ơn cậu."
Tưởng Dư Ôn dừng lại đúng lúc rồi hỏi: "Đúng rồi, cậu đã thấy thông báo trong nhóm lớp cấp ba chưa? Tháng sau là kỷ niệm thành lập trường rồi, lớp trưởng đang thống kê số người tham gia tiệc tối, cậu có đi không? Nghe nói năm nay sẽ có đốt pháo hoa đấy, kiểu đẹp hơn cả ở Disney luôn!"
Lâm Sơ suy nghĩ một lát. Vì không muốn gặp Chu Nguyên Dã nên kể từ khi tốt nghiệp, cô chưa từng quay lại trường cấp ba lần nào.
Thế nhưng có ai ngờ được rằng đã bao nhiêu năm trôi qua, người mà cô luôn tìm cách tránh né lại gặp lại cô ở nơi tận cùng thế giới xa xôi này.
Chuyện này tính là gì đây, ý trời trêu người sao?
Cô còn chưa kịp trả lời thì tin nhắn thoại của Tưởng Dư Ôn lại tới.
Tưởng Dư Ôn thấu hiểu nói: "Được rồi, tớ biết rồi, coi như tớ hỏi thừa. Bao nhiêu năm qua lần nào cậu cũng từ chối mà. Nói đi cũng phải nói lại, chẳng qua chỉ là một tên tra nam thôi! Thế giới rộng lớn như vậy, làm gì có chuyện trùng hợp đến mức các cậu đụng mặt nhau được. Mà cho dù có đụng mặt thật thì có gì mà phải sợ, tớ sẽ giúp cậu đánh hắn một trận tơi bời, để cái gã đàn ông thối tha bắt cá hai tay đó biết tay bà đây!"
Lâm Sơ có thể hình dung ra bộ dạng khoa chân múa tay của Tưởng Dư Ôn qua lời nói của cô ấy. Nếu để cô ấy biết chuyện đôi khi lại trùng hợp đến thế, chắc cô ấy sẽ kinh ngạc đến rớt cả cằm mất.
"Để tớ suy nghĩ đã." Lâm Sơ nói.
Tưởng Dư Ôn không thể tin nổi hỏi lại: "Thật hay giả đấy? Cuối cùng cậu cũng đổi ý rồi à? Tại sao thế? Buông bỏ được rồi sao? Sao đột ngột vậy?"
Lâm Sơ tùy tiện đáp: "Tớ nghỉ việc rồi nên cũng khá rảnh."
Thực ra, cô chỉ vì biết chắc chắn Chu Nguyên Dã đang ở đây nên mới biết anh sẽ không đến dự lễ kỷ niệm trường mà thôi.
Tưởng Dư Ôn cảm thấy có gì đó sai sai nhưng cũng không tìm ra manh mối gì nên đành tạm tin lời giải thích của cô. Cô ấy không hỏi thêm nữa mà chuyển sang chủ đề khác: "Tớ đặt tôm hùm đất xong rồi nhưng phải đợi những một tiếng lận, thế này thì bỏ đói tớ mất. Tớ phải tìm cái gì đó ăn lót dạ trước đã. Bữa tối cậu ăn gì?" Sau đó là một tràng âm thanh sột soạt như đang tìm kiếm đồ đạc.
"Mì gói, bít tết và cả salad nữa." Lâm Sơ nhìn bữa tối đã chuẩn bị sẵn sàng rồi chia ra một phần nhỏ và bưng vào phòng.
Đối mặt với Chu Nguyên Dã, cô e là mình chẳng ăn nổi thứ gì.
Âm thanh ở đầu dây bên kia im bặt, dường như người nọ đã dừng mọi động tác lại.
Tưởng Dư Ôn xưa nay vốn vô tư lự, duy chỉ có chuyện buôn chuyện là cực kỳ nhạy bén: "Hửm? Có gì đó không đúng nha, một mình cậu làm sao mà ăn hết nhiều thế được? Khai mau! Tầm này ở cái nơi không bóng người như Iceland, cậu đang ở cùng với ai?"
Lâm Sơ thành thật trả lời: "Chủ nhà."
"Là anh chàng chủ nhà anh hùng cứu mỹ nhân đó sao? Tại sao anh ta lại ở chỗ cậu? Chẳng lẽ hai người —— Cô nam quả nữ? Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén?"
"Tưởng Dư Ôn, cậu tỉnh táo lại đi, đây không phải là viết tiểu thuyết đâu..." Lâm Sơ bất lực đỡ trán, biết chắc cô ấy sẽ hỏi đến cùng nên dứt khoát khai báo luôn: "Tụi tớ gặp bão tuyết, nhà của anh ấy gặp chút vấn đề nên không vào được, vì thế anh ấy phải ở tạm chỗ tớ."
Nói xong, Lâm Sơ lấy cồn, thuốc đỏ và băng cá nhân loại lớn từ trong vali ra rồi quay lại phòng ăn và đặt lên bàn. Cô sợ không đủ rõ ràng nên còn đặc biệt đặt ngay cạnh phần bữa tối.
Tưởng Dư Ôn nhanh chóng gửi một tràng tin nhắn thoại tới, sự phấn khích hiện rõ mồn một không thèm che giấu.
"Á á á! Hai người chuẩn bị sống chung đấy à?"
"Chuyện đó tính sau đi, trọng điểm là đã thấy mặt chưa? Thế nào? Đẹp trai không?"
"Nếu đẹp trai thì xông lên đi!"
"Đừng có nhát! 'Thịt' anh ta đi!"
Một chuỗi tin nhắn thoại tự động phát ra khiến Lâm Sơ hoàn toàn không kịp phản ứng.
Đúng lúc này, phía phòng tắm vang lên tiếng mở khóa cửa.
Lâm Sơ chột dạ nắm chặt điện thoại rồi luống cuống muốn tắt tin nhắn thoại đi. Không ngờ tin nhắn vừa vặn phát xong, cô nhấn một cái thì lời lẽ táo bạo của Tưởng Dư Ôn lại được phát lại một lần nữa.
Thảm hơn thế nữa là tay cô còn bị trượt, chiếc điện thoại rơi "cạch" một cái xuống đất.
Chỉ nghe thấy câu "Đừng có nhát! 'Thịt' anh ta đi!" vang vọng khắp căn phòng rộng lớn.
Lâm Sơ toát mồ hôi hột, lập tức nhặt điện thoại lên và vặn âm lượng xuống mức thấp nhất rồi nhét vào túi áo. Sau đó cô vô cùng tuyệt vọng ngẩng đầu lên nhìn về hướng phòng tắm.
Đúng như cô dự đoán, Chu Nguyên Dã đang đứng ngay cửa.
Mái tóc đen ướt sũng rủ xuống che khuất đôi mắt anh. Một bên chân dài vốn định bước ra nhưng giờ đây lại khựng lại tại chỗ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


