Iceland vào tháng Hai là một màu trắng xóa trải dài đến tận chân trời.
Khắp nơi đều bị tuyết bao phủ trắng xóa.
Trên một chiếc xe việt dã màu trắng, Lâm Sơ rướn người bám vào lưng ghế phụ rồi gắng sức đẩy cửa xe lên cao, khó khăn lắm mới bò được ra ngoài.
Vừa giây trước, xe của cô bị trượt bánh trên tuyết rồi lao ra khỏi trục đường chính, lốp bên trái lọt thỏm vào đống tuyết nhìn thì dày nhưng thực chất lại rất xốp, khiến cả chiếc xe nghiêng ngả lật nghiêng bên lề đường.
Suỵttt —— Lạnh quá đi mất.
Lâm Sơ dùng đôi tay đang đeo găng kéo chiếc mũ len màu hồng nhạt trên đầu xuống thấp một chút, sau đó kéo khóa chiếc áo lông vũ chống gió lên tận cổ. Khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay lập tức được che chắn kỹ càng, chỉ để lộ ra đôi mắt và còn đeo thêm cả kính râm.
Cô bất giác rùng mình một cái, vừa run rẩy vừa đi quanh chiếc xe một vòng.
Tuyết quá mềm, xung quanh đều là ruộng đồng bị tuyết phủ kín, chẳng có vật gì cứng để lót xuống dưới lốp xe nhằm trợ lực cho bánh xe quay trở lại đường lớn.
Hơn nữa, sức của cô cũng không đủ lớn để có thể đẩy thẳng chiếc xe bị lật lại.
Tình trạng hiện tại đã vượt quá khả năng của cô.
Lâm Sơ xoay người tại chỗ rồi nhìn quanh vùng tuyết trắng vắng lặng, sau đó cô chán nản cúi đầu nhìn điện thoại một cái.
Trên bản đồ hiển thị nơi có người ở gần nhất chính là homestay mà cô định đến, cách đây mười mấy cây số.
Họa vô đơn chí.
Lâm Sơ vừa mới nghỉ việc coi như đã thấm thía chân lý của câu nói này.
Cô bất lực thở dài rồi tháo găng tay ra giữa cơn gió lạnh, lên mạng tìm kiếm số điện thoại có thể hỗ trợ. Lục lọi nửa ngày, khó khăn lắm cô mới tìm thấy một số.
Hiện tại đã hơn tám giờ tối nhưng bầu trời Iceland vẫn sáng rực như ban ngày.
Lâm Sơ dùng mũi chân vẽ một con thỏ xuống đất. Bên tai là âm thanh chờ đơn điệu từ đầu dây bên kia nhưng mãi mà chẳng có ai bắt máy, cho đến cuối cùng thì cuộc gọi tự động ngắt kết nối.
Cô rũ mắt, cảm thấy thất vọng nhưng cũng không mấy bất ngờ. Cô đeo lại găng tay rồi nhét điện thoại vào túi để ủ ấm, bởi điện thoại chỉ ở nhiệt độ thấp một chút thôi mà đã tụt không ít pin.
Nếu lúc này mà còn mất liên lạc thì đúng là quá thảm thương.
Lâm Sơ đưa tay vỗ nhẹ bụi bẩn trên lốp xe việt dã rồi tựa vào thân xe mà ngồi xuống.
Cô hơi nghiêng đầu ra sau rồi liếc nhìn thân xe.
Xe này cô thuê ở sân bay, rõ ràng là không thể tùy tiện bỏ mặc ở đây. Lỡ may xảy ra sự cố gì thì cô phải đền bù cả gia tài mất.
Xăng trong xe vừa được đổ đầy ở sân bay, cộng thêm một thùng miếng dán giữ nhiệt cô mang từ trong nước sang, chắc là đủ để cô cầm cự được một đêm.
Ngày mai chắc chắn trung tâm cứu trợ sẽ làm việc thôi.
Lâm Sơ chắp hai tay lại cầu nguyện một cách nghiêm túc: "Hy vọng đêm nay đừng có tuyết rơi lớn. Tuy rằng điều đó hơi khó nhưng ngộ nhỡ có người tốt bụng đi ngang qua giúp đỡ thì tốt biết mấy."
Vừa dứt lời, bên tai cô dường như thực sự vang lên tiếng xe chạy từ xa lại gần.
"Không thể nào, linh ứng vậy sao?" Lâm Sơ không dám tin mà mở to mắt.
Hình như...
Thực sự có người đến rồi!
Lâm Sơ lập tức đứng dậy, chạy bước nhỏ ra giữa đường rồi vẫy mạnh hai tay.
Phía trước, một chiếc Range Rover màu đen dừng lại vững vàng.
Lâm Sơ bước nhanh đến bên ghế lái rồi gõ nhẹ vào cửa kính, sau đó cô lịch sự chào hỏi bằng tiếng Anh, nhưng rồi não bộ đột nhiên bị chập mạch, nhất thời không biết nên giải thích tình trạng hiện tại thế nào.
Trong khung cửa kính xe từ từ hạ xuống, một người đàn ông đeo kính râm đen chậm rãi quay đầu lại.
Trên xe đang phát một bản nhạc dân ca tiếng Anh, giọng hát trầm ấm của nam ca sĩ chảy ra như dòng nước.
Ngón tay thon dài trắng trẻo của anh gõ nhịp từng hồi lên vô lăng theo tiết tấu âm nhạc.
Sự thong dong thoải mái ấy tương phản rõ rệt với vẻ lúng túng của Lâm Sơ.
Trong lúc cô còn đang suy nghĩ xem nên sắp xếp ngôn từ thế nào thì người đàn ông đã quan sát xong tình hình xung quanh. Không đợi cô kịp mở lời, anh đã cất giọng trầm thấp lạnh lùng nói ra hai từ.
"Stay here." (Ở đây đợi tôi).
Sau đó, anh ra hiệu cho Lâm Sơ lùi lại rồi nhấn ga.
Chiếc Range Rover lao nhanh về phía trước.
"Cứ thế mà đi sao?" Lâm Sơ hơi ngẩn ra, ánh mắt đuổi theo bóng đen vừa biến mất nơi cuối con đường, đôi chân mày thanh tú cau lại. "Bảo mình đứng đây đợi, nghĩa là anh ấy sẽ quay lại đúng không? Sao cảm giác giọng điệu của anh ấy có vẻ hơi thiếu kiên nhẫn nhỉ?"
Đúng lúc này, điện thoại trong túi Lâm Sơ rung lên. Cô đeo găng tay nên động tác vụng về lấy ra xem, phát hiện là cuộc gọi thoại từ Tưởng Dư Ôn.
"Sơ Sơ, cậu nghỉ việc rồi à? Từ lúc nào thế? Sao không nói cho tớ biết!" Giọng nói lanh lảnh chói tai của Tưởng Dư Ôn vang lên trong điện thoại.
"..."
"Chẳng phải là..." Tưởng Dư Ôn lập tức nghẹn lời: "Hơn bốn giờ sáng sao?"
Tưởng Dư Ôn là một tác giả mạng nên thường xuyên viết lách đảo lộn ngày đêm, vì thế Lâm Sơ không thấy lạ khi cô ấy gọi điện vào giờ này.
"Không đúng, sao muộn thế này mà cậu vẫn chưa ngủ?" Tưởng Dư Ôn nhạy bén hỏi: "Hơn nữa nghe giọng cậu có vẻ còn rất tỉnh táo!"
"Tớ đang ở Iceland."
Lâm Sơ vừa dứt lời lại đón nhận một tràng dạy dỗ liến thoắng của Tưởng Dư Ôn. May mà cô đã quen với tính cách hay làm quá của cô nàng, đợi cô ấy mắng xong mới tự giác khai báo tình trạng hiện tại của mình.
"Kỳ nghỉ phép đang yên đang lành giờ lại biến thành chuyến đi giải khuây, xem ra tất cả đều là ý trời. Vậy giờ cậu tính sao đây?" Giọng điệu của Tưởng Dư Ôn đầy vẻ lo lắng: "Ở Iceland chắc cũng có công ty cứu hộ xe cộ gì đó chứ?"
Lâm Sơ nhìn về phía cuối con đường rồi khẽ thở dài: "Vừa nãy tớ mới tìm được một số điện thoại trên mạng nhưng gọi mãi không có người nhấc máy, chắc là họ tan làm rồi."
Tưởng Dư Ôn lại hỏi: "Vậy còn người đàn ông kia thì sao? Anh ta chẳng nói chẳng rằng mà cứ thế đi mất, sao tớ cảm thấy không giống kiểu người sẽ quay lại chút nào... Thời tiết tuyết rơi thế này, nhìn là biết xe của cậu là một rắc rối lớn rồi..."
Cô cũng chỉ có thể nghĩ theo hướng tích cực, nếu không thì còn biết làm sao bây giờ?
Gió thổi khiến Lâm Sơ đau đầu, cô đành trùm luôn cả mũ áo lông vũ lên.
Trong đầu Lâm Sơ hiện lên dáng vẻ của người đàn ông vừa rồi.
Gương mặt anh bị chiếc kính râm che khuất phần lớn, thực ra cũng chẳng nhìn rõ được gì.
Thế nhưng chỉ cần một cái liếc nhìn, cô liền cảm thấy diện mạo của anh hẳn là vô cùng xuất chúng. Nếu nhất định phải nói ra lý do thì đại khái là trực giác của phụ nữ đi.
Đường nét khuôn mặt nghiêng của anh rất đẹp, từ đường xương hàm đến yết hầu đều rõ ràng và sắc nét, nếu vẽ bằng bút chì than chắc chắn sẽ toát ra vẻ quyến rũ đầy mạnh mẽ. Còn cả giọng điệu khi anh nói chuyện hòa lẫn với cơn gió lạnh thấu xương, thậm chí cô nghe không rõ, nhưng chẳng hiểu sao lại khiến người ta vô thức muốn tin tưởng anh.
"Lạ thật, tín hiệu không tốt sao? Sơ Sơ, có nghe thấy không?"
Lâm Sơ sực tỉnh, đang định trả lời thì điện thoại bỗng dưng mất tiếng. Cô thử nhấn phím khóa màn hình vài cái nhưng màn hình đen kịt vẫn không có chút phản ứng nào.
Xem ra vì nhiệt độ quá thấp nên điện thoại đã bị lạnh đến mức tự động tắt nguồn.
Lâm Sơ lẳng lặng nhét điện thoại vào túi rồi chậm rãi đi về phía chiếc xe việt dã.
Vẫn là chỗ lốp xe lúc nãy, cô ngồi phịch xuống, rảnh rỗi không có việc gì làm nên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Phía xa, nửa vầng thái dương lấp ló nơi chân trời nhuộm bầu trời thành một màu đỏ vàng rực rỡ, còn có một mảnh trăng mờ nhạt treo ở góc trời đang tỏa ra ánh sáng trong trẻo yếu ớt.
Lâm Sơ bị ánh hào quang của nhật nguyệt làm cho khẽ nheo mắt lại, đuôi mắt hơi xếch lên để lộ ra một tia mệt mỏi đầy lười biếng.
Chợt, dưới ánh kim quang rạng rỡ vô tận, một chiếc xe dọn tuyết đang uy phong lẫm liệt tiến tới.
Tựa như đang vượt qua tận cùng thế giới để tìm đến nơi đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


