“Y phục ướt mặc lâu dễ nhiễm lạnh. Cô nương nên đi thay đồ đi.” Kỳ Cẩn mỉm cười nhìn thẳng vào mắt nàng. Dù Khương Họa Thủy đã khoác áo ngoài của chàng, ánh mắt chàng vẫn không hề dời xuống nửa phần.
Ở khoảng cách gần như vậy, nàng mới phát hiện, phía dưới khóe mắt phải của chàng, cách chừng một đốt ngón tay, có một nốt ruồi nhỏ. Dù không cười, gương mặt ấy cũng tự nhiên thêm ba phần dịu dàng. Trên người chàng phảng phất mùi hương hoa sen. Khoác áo chàng, trên người Khương Họa Thủy cũng vương mùi hương ấy. Nam tử mang hương thường khiến người ta cảm thấy quá mức mềm mại nhưng nàng lại thấy mùi này thanh nhã, dễ chịu.
Trong lòng nàng khẽ động, liếc về phía thượng tọa. Chỉ thấy Hòa Hy đang tức đến tái mặt, trừng mắt nhìn Hạ Trạc. Còn Hạ Trạc thì sững sờ nhìn nàng và Kỳ Cẩn, tay nắm lấy vạt áo ngoài của mình, động tác cởi áo dở dang giữa không trung.
Khương Họa Thủy cười rạng rỡ, nghiêm túc nói: “Đa tạ Kỳ công tử. Áo bào này ta nhất định giặt sạch sẽ, đích thân mang đến phủ trả lại.”
Kỳ Cẩn chưa kịp đáp, Hòa Hy đã vội vàng cướp lời: “Không… không cần! Ngươi theo hạ nhân vào phòng ta thay y phục, để lại áo của Cận ca ca!”
Nàng ta ngừng một chút, bổ sung: “Ta sẽ sai người giặt sạch trả lại cho Cận ca ca, không phiền Khương cô nương.”
Thấy Khương Họa Thủy vẫn ngồi im, Hòa Hy quay sang Hạ Trạc ra lệnh: “Hạ nhân trong phủ ta tiếp đãi không chu đáo. Ca ca thay ta nhận lỗi, đưa Khương cô nương đi thay y phục đi.”
Giọng điệu hoàn toàn là mệnh lệnh, không cho người khác cơ hội phản bác.
Khương Họa Thủy cười như không cười: “Công chúa, Thất hoàng tử tuy là huynh trưởng của người nhưng vẫn là nam tử. Đi cùng ta thay y phục, e rằng không tiện.”
Hòa Hy lúng túng: “Không phải… còn có hạ nhân sao?”
“Người của phủ công chúa…” Khương Họa Thủy liếc nhìn tỳ nữ vẫn đang dập đầu liên hồi, cổ họng đã khản đặc, rồi thản nhiên cười: “Ta e rằng không dám tin nữa. Lỡ đâu quay đầu lại nói ta quyến rũ hoàng tử, dù có mười cái miệng cũng khó bề thanh minh.”
Sắc mặt Hòa Hy lập tức trở nên cực kỳ khó coi. Nàng ta há miệng mà không thốt nên lời, nhìn Khương Họa Thủy đầy kinh ngạc.
“Hơn nữa, vóc dáng ta và công chúa khác nhau, y phục chắc cũng không vừa. Để khỏi làm mất hứng chư vị, ta xin cáo lui trước.” Nói xong, nàng khẽ gật đầu rồi xoay người rời đi.
Mạnh Khê Vân và Nguyễn Muội cũng đứng dậy cáo từ, theo sát phía sau nàng. Không khí như đông cứng lại. Mọi người nhìn nhau, lòng vòng suy nghĩ. Chỉ có Kỳ Cẩn, từ đầu đến cuối vẫn mặc trung y, sắc mặt điềm nhiên như thể không cảm nhận được mùi thuốc súng trong tiệc, thong thả nhấp trà.
Ba người men theo đường cũ ra cổng thì phía sau vang lên tiếng bước chân.
“Ba vị xin dừng bước.” Là Hạ Trạc.
Hoàng tử lên tiếng, sao có thể không dừng?
Dù nãy giờ Hạ Trạc không nói một câu nhưng chỉ riêng thân phận huynh trưởng của Hòa Hy cũng đủ khiến Nguyễn Muội không có sắc mặt tốt với chàng. Nàng bước lên chắn trước Khương Họa Thủy: “Thất hoàng tử có điều gì chỉ giáo?”
Hạ Trạc thành khẩn nói: “Ta đến đặc biệt để xin lỗi Khương cô nương. Hòa Hy còn nhỏ, được phụ hoàng sủng ái, lời nói có phần mạo phạm, mong cô nương đừng chấp nhặt.”
Thái độ của hắn khiến sắc mặt Nguyễn Muội dịu đi không ít. Nàng vừa định mở miệng thì phía sau đã vang lên giọng nói lạnh nhạt: “Nếu Thất hoàng tử thực lòng thấy áy náy, vậy sau này xin hãy cách ta xa một chút. Từ nay gặp mặt, vẫn nên gọi ta là Khương cô nương.”
…
Nhìn theo bóng ba người không chút lưu luyến rời đi, Hạ Trạc khẽ nhíu mày.
Là ảo giác sao?
Hắn luôn cảm thấy vị thiên kim phú thương này dường như mang theo địch ý với mình. Không chỉ vì lời nói vừa rồi thẳng thừng mà còn bởi ánh lạnh thoáng qua trong mắt nàng.
Là vì Hòa Hy ư?
…
Gần đây Trường Dạ gặp phải một người phiền phức. Người đó như con ruồi bám riết, đuổi cũng không đi. Nếu là kẻ khác, chàng đã rút kiếm từ lâu. Nhưng trớ trêu thay, đó lại là cữu cữu của chàng.
Không thể động thủ.
Khi người đàn ông nửa mặt đeo mặt nạ ấy tìm đến, Trường Dạ kinh ngạc đến không nói nên lời. Chàng không ngờ cữu cữu còn sống. Hơn nữa, hiện giờ còn có một nhóm di dân Cổ Tức đi theo ông, nguyện cùng ông phục quốc.
Hôm ấy, ông tìm đến trạch viện của Trường Dạ, vừa bước vào đã nắm lấy tay chàng: “Chẩn Nhi! Con là Thái tử điện hạ của Cổ Tức chúng ta. Chỉ cần con đứng ra lãnh đạo, phục quốc chỉ là chuyện sớm muộn!”
“Cữu cữu?” Người trước mặt hoàn toàn khác xa hình ảnh Dương Lập Vinh phong lưu năm xưa trong ký ức chàng. Nghe ông gọi lại xưng hô đã lâu không nghe, thậm chí có phần xa lạ ấy, đầu óc Trường Dạ trống rỗng. Thấy chàng không đáp lời mà chỉ chăm thúc nhìn vào chiếc mặt nạ che nửa khuôn mặt mình, sắc mặt Dương Lập Vinh khẽ biến đổi. Ông chậm rãi tháo mặt nạ xuống.
Dưới lớp mặt nạ dữ tợn là làn da từng được nâng niu gìn giữ nay đầy vết sẹo chằng chịt. Có vết cháy sém do lửa thiêu, có vết rạch do lưỡi dao sắc bén. So với chiếc mặt nạ che đậy, gương mặt ấy còn khiến người ta rùng mình hơn. Người từng coi trọng dung mạo nhất nay lại phải sống dưới lớp mặt nạ.
Trong lòng Trường Dạ dâng lên cảm giác khó tả. Nhưng đây là người thân duy nhất còn lại của chàng. Ông còn sống đã là điều may mắn.
“Chẩn Nhi, con còn do dự điều gì? Con dân Cổ Tức đang chờ con! Con có biết chúng ta đã trải qua những gì mới sống sót không? Lửa trong hoàng cung cháy suốt bảy ngày bảy đêm, đến chết ta cũng không quên được! Hạ Liệt lão tặc tử đó muốn Cổ Tức diệt quốc, còn muốn chém sạch huyết mạch chúng ta. Hắn dùng đủ mọi cách tra tấn nhưng chúng ta không hề khai ra con. Chúng ta thề trung thành với hoàng thất Độc Cô!” Ông đầy phẫn nộ nói.
Trước mắt Trường Dạ như hiện lên từng cảnh tượng khi trốn trong hoàng cung năm ấy. Phụ hoàng chàng bị lăng trì. Hai kẻ cầm dao, từng nhát từng nhát lóc thịt, đủ một nghìn nhát. Người đàn ông ngày xưa chỉ cần trầy xước một vết nhỏ cũng gọi cả phòng thái y, nay bị trói chặt không thể cử động, gào thét trước con dân mình. Máu thịt lẫn lộn, chịu đau ba ngày ba đêm mới tắt thở. Còn mẫu hậu, người phụ nữ cao quý tao nhã ấy bị cắt mũi, khoét xương bánh chè, khắc chữ vĩnh viễn không xóa được lên mặt, bị ép múa điệu vũ mà nữ nhân Cổ Tức am hiểu nhất trước mặt quân Nam Sắt phá thành.
Khi bọn chúng nổi lòng tà niệm, bà cắn vỡ gói độc giấu giữa kẽ răng, tự kết thúc sinh mệnh.
Chàng hận.
Hận sự tàn nhẫn bạo ngược của chúng.
Hận khi mình vừa đủ lớn để ghi nhớ đã phải chứng kiến những ký ức đẫm máu. Nhưng những người bên cạnh lần lượt chết đi, cuối cùng chỉ còn mình chàng. Rồi chàng gặp sư phụ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

