Xem ra nàng thật sự đoán đúng rồi.
Khương Họa Thủy thầm nghĩ “nguy hiểm thật” nhưng ngoài mặt vẫn giữ dáng vẻ ung dung, nói: “Ta giúp các ngươi thoát hiểm, sau đó các ngươi lập tức rời đi, đừng gây thêm phiền phức cho chúng ta.”
Còn bộ y phục cũ thì bị Khương Họa Thủy treo lên lưng chim ưng. Nàng đưa tay vuốt ve bộ lông của nó, huýt sáo một tiếng. Mấy con ưng lượn vòng trên không trung vài lượt rồi bay về hướng ngược lại với vị trí của họ.
Trong đám đông, Kim Hà nhớ lại cảnh Khương Họa Thủy gọi chim ưng, không nhịn được huých nhẹ đồng bọn bên cạnh, thì thầm: “Lạc Nguyệt, ngươi thấy không? Chim ưng vậy mà lại nghe lời nàng ấy như thế.”
Lạc Nguyệt lặng lẽ né xa hắn một chút: “Ngươi đã cảm thán chuyện này mấy trăm lần rồi.”
“Ê, ngươi không thấy tò mò sao? Nàng ấy chẳng giống đứa trẻ bình thường thì phải?”
Vừa có thể bình tĩnh đối mặt với ba kẻ xa lạ như họ, lại còn có năng lực điều khiển chim chóc. Rõ ràng chỉ là một tiểu thư được nuôi dưỡng trong gia đình phú quý, những thứ đó nàng học từ đâu ra?
“Tò mò quá mức không phải chuyện tốt.” Nói xong, Lạc Nguyệt tiện tay ấn mạnh vào vết thương của hắn.
Kim Hà hít ngược một hơi, u oán nhìn nàng.
Đối với Khương Thượng Thời và những người khác, Khương Họa Thủy đương nhiên không thể nói thật. Nàng chỉ có thể “tiền trảm hậu tấu”, xử lý xong quần áo cũ rồi dẫn ba người đã thay y phục tới trước mặt Khương Thượng Thời, làm nũng lấy lòng, lại liên tục đảm bảo sẽ không xảy ra chuyện gì, thậm chí còn đem Trường Dạ ra làm bình phong. Khương Thượng Thời không nỡ đuổi người đi, bất đắc dĩ đành đồng ý tạm thời thu nhận họ.
Tuyết đã ngừng rơi. Khương Thượng Thời dẫn người cầm xẻng sắt đi mở đường phía trước, chỉ cần dọn ra một lối đủ cho vài người đi qua là có thể tiếp tục xuất phát.
Sau khi đi quanh kiểm tra không phát hiện điều gì bất thường, Khương Họa Thủy quay lại xe ngựa. Vừa rồi Lý thị nói muốn xuống ngoài đi dạo giải sầu, trong xe lúc này chỉ còn thiếu niên đang nhắm mắt nghỉ ngơi. Nàng không chào hỏi. Thấy đã lâu không có người khả nghi xuất hiện, nàng cũng yên tâm hơn, lắc lư đôi chân nhỏ, lấy ra chút đồ ăn vặt còn sót lại từ trước, vừa ăn vừa nhâm nhi.
“Ngươi khá là tự tin.” Nghe tiếng nói sau lưng, nàng quay đầu lại thấy thiếu niên không biết từ lúc nào đã mở mắt, ánh nhìn rơi thẳng vào túi đồ ăn trong tay nàng. Khương Họa Thủy mặc kệ hắn, đưa đồ ăn qua: “Ngươi có muốn ăn chút không?”
Khuôn mặt hắn đầy ghét bỏ, quay đầu đi chỗ khác nhưng bụng lại không biết xấu hổ mà kêu lên một tiếng.
“Miệng cứng thì có ích gì, cơ thể ngươi đã bán đứng ngươi rồi.” Khương Họa Thủy không nể nang chút nào mà cười nhạo.
Thiếu niên mím môi.
“Thật sự không ăn à? Không ăn thì ta ăn hết đó.” Nói xong nàng liền ngửa đầu, đổ hết đồ ăn vào miệng.
Dĩ nhiên Khương Họa Thủy chỉ trêu hắn thôi. Thấy hắn đói meo mà vẫn làm bộ không thèm, nàng thầm nghĩ không chấp trẻ con, đứng dậy tìm chút lương khô dư trong xe ngựa cho hắn. Lần này hắn không tự làm khó mình nữa, cầm một cái bánh ăn chậm rãi. Dù đã đói lắm rồi, nhưng cũng không ăn ngấu nghiến, động tác tao nhã, tốc độ vừa phải.
Cái dáng ăn này… còn đoan trang hơn cả lúc nàng làm hoàng hậu.
Khương Họa Thủy chống cằm nhìn hắn ăn rồi hỏi: “Ngươi tên là gì?”
Nuốt xong miếng trong miệng, hắn mới đáp: “Vương Tấn.”
“Chậc, cái tên đúng là bình thường.” Khương Họa Thủy lục lọi trong đầu tìm kiếm nhân vật tên Vương Tấn nhưng không có chút ấn tượng nào, bèn nói tiếp: “Giống hệt gương mặt của ngươi vậy…bình thường.”
Vương Tấn nheo mắt nhìn nàng. Khương Họa Thủy chẳng hề nao núng. Thấy túi hương bên hông hắn quá bắt mắt, nàng không nhịn được đưa tay chộp lấy.
Không ngờ hắn trông bệnh tật lại đang bị thương mà động tác vẫn nhanh đến vậy trong nháy mắt đã giữ chặt cổ tay nàng. Khương Họa Thủy xoay cổ tay thoát ra, thuận chân đá thẳng vào chỗ bị thương của hắn. Hắn khẽ rên một tiếng, lực tay buông lỏng. Khi ngẩng đầu lên, túi hương thêu hoa văn nàng không hiểu đã nằm trong tay nàng.
Chỉ là một cái túi hương thôi, quý báu đến vậy sao?
Túi hương màu trắng. Trước đó y phục hắn mặc đã rách nát, dơ bẩn, thậm chí còn dính máu, vậy mà túi hương này lại sạch sẽ không tì vết khiến nàng không khỏi tò mò.
Khương Họa Thủy vuốt ve hoa văn trên túi hương, lắc đầu. Đường thêu thật sự không ra sao nhưng chất liệu thì đúng là thượng hạng. Xem ra thân phận của thiếu niên này, không giàu thì cũng quý.
“Trên này thêu gì vậy?” Vương Tấn trừng nàng, lạnh giọng đáp: Là hoa mộc cận.”
Nghe hắn nói vậy, nhìn kỹ lại thì miễn cưỡng cũng nhận ra hình hoa mộc cận.
Nàng thật sự không thấy túi hương này có gì đặc biệt ngoài hoa văn xấu xí nhưng thấy ánh mắt hắn đầy cảnh giác thì có chút khó chịu. Khương Họa Thủy không vội trả lại, cầm chơi một lát rồi vô tình đưa lên ngửi.
Có lẽ đã dùng lâu, mùi hương rất nhạt là mùi gỗ mang chút thanh lạnh xen lẫn vị ngọt, hòa với hương hoa hồng và mùi trái cây, vô cùng đặc biệt. Khương Họa Thủy chỉ từng ngửi thấy mùi này trên người một người duy nhất.
Toàn thân nàng chấn động, trừng to mắt nhìn hắn: “Ngươi là người Nam Sắt?!”
Trong mắt hắn thoáng qua một tia u ám nhưng vẻ mặt vẫn không đổi, đáp: “Không phải.”
Nghe câu trả lời đó, nàng “ồ” một tiếng đầy thất vọng. Hắn lại hỏi: “Vì sao lại hỏi như vậy?”
Khương Họa Thủy tiện tay ném túi hương trả lại cho hắn: “Túi hương của ngươi… mùi rất đặc biệt. Ta từng ngửi thấy trên người một người.”
Sau khi gả cho Hạ Trạc, nàng từng vì cứu hắn mà mù cả hai mắt, trọng thương khắp người rồi bị đưa tới một trang viện hẻo lánh để dưỡng bệnh. Nơi đó vắng vẻ, có lẽ Hạ Trạc bận quá mà quên mất, không để lại người hầu. Trong trang viên chỉ có một lão quản gia tay chân không tiện và một bà lão nấu cơm. Cộng thêm nàng cùng Lang Nhi và Diệp Quỳ mang theo, tổng cộng chỉ có năm người.
Trang viện rất rộng nhưng nhiều gian phòng không người quét dọn. Khi ấy thân thể nàng còn chưa hồi phục, biết võ công của mình gần như phế bỏ, không thể sinh con lại còn mù lòa, lòng nguội lạnh như tro tàn. Nàng không cho bất kỳ ai đến gần, cũng không cho người theo hầu, mấy lần tìm đến cái chết đều bị cản lại. Đến khi nàng lại quyết tâm cầu chết, nàng gặp được người ấy.
Trong mắt nàng không còn ánh sáng, trong tim chỉ còn u tối lạnh lẽo. Chính người ấy đã khiến nàng sống lại, xua tan mây đen cho nàng.
Giọng nói của người đó đã cố tình thay đổi. Hắn chỉ xuất hiện bên nàng khi xung quanh không có ai, người trong trang viện đều không hề biết đến sự tồn tại của hắn. Khương Họa Thủy chỉ nhớ được hơi ấm trong lòng bàn tay hắn và mùi hương đặc biệt kia. Nhưng sau đó nàng tìm khắp Nam Sắt cũng chưa từng tìm lại được mùi hương ấy. Hắn giống như một giấc mộng chỉ thuộc về riêng nàng, sau khi tỉnh mộng rồi liền biến mất.
Nghe nàng nói vậy, Vương Tấn không nói thêm gì.
Khương Họa Thủy vẫn chưa chịu từ bỏ, tiếp tục hỏi: “Ngươi thật sự không phải người Nam Sắt sao? Vậy ngươi là người nước nào? Đi đâu? Vì sao lại bị truy sát?”
Vương Tấn liếc nàng một cái, môi khẽ động chuẩn bị đáp thì rèm xe bị người từ ngoài vén lên là Lý thị bước vào xe. Hắn gật đầu chào bà một cái rồi lại nhắm mắt dưỡng thần.
Thực ra Lý thị định giả vờ không nhìn thấy Vương Tấn nhưng hắn đã chủ động chào hỏi, với tư cách trưởng bối bà không thể làm ngơ liền đáp lễ lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



