Hai người bước chậm tới gốc cây đào, thái hoàng thái hậu nói: "Lần trước đã nói với con, chọn cho Tứ muội con một mối hôn sự, ta thấy Nhị công tử Định Viễn Hầu gia không tệ, con thấy sao?"
Định Viễn Hầu Lâm gia là võ tướng thế gia, lấy công trạng phong ấn Hầu.
Trong đó, lão Định Viễn Hầu, giữ danh Định Viễn Hầu cùng Đại công tử nhà hắn có thể chỉ huy mười vạn đại quân.
Chỉ có Nhị công tử Hầu gia từ bé đã không thích rong ruổi chốn sa trường giống cha và anh trai, ngược lại là thư sinh nhã nhặn xuất chúng có tài, năm nay mới hai mươi tuổi đã có công danh cử nhân, chờ đến kỳ thi mùa xuân năm sau, muốn đứng trong ba hạng đầu cũng không phải không thể, là một thanh niên tài tuấn. (*)
(*) Tài: có tài; tuấn là anh tuấn.
Lâm gia và Tiết gia có thể coi là môn đăng hộ đối, mà vị Nhị công tử Lâm gia và Tứ cô nương Tiết phủ một người tuấn mỹ một người xinh đẹp, vô cùng xứng đôi.
Thái hoàng thái hậu tuy đã nói qua nữ tử của Tiết gia ngoài Tiết Tĩnh Xu không ai đáng cho bà để mắt tới, nhưng cũng vì là nhà mẹ đẻ nên người vẫn giúp các muội muội chọn chồng, cũng đã có lòng rồi.
Tiết Tĩnh Xu nói: "Con nhớ lúc tổ chức tiệc rượu nguyên tiêu Lâm Nhị công tử có làm một bài thơ, đúng là tài mạo song toàn. Nếu là Tứ muội chắc hẳn hai người sẽ rất hợp."
Thái hoàng thái hậu gật đầu.
Lần tứ hôn này là hoàng ân, cũng cho Tiết gia một lời cảnh cáo.
Nếu Tiết Tĩnh Viện biết thu tay, ngừng những tâm tư không nên có thì cuộc hôn sự này sẽ là một đôi đẹp, sau này dù không mang lại giàu sang phú quý tột cùng thì cũng có thể được phong cáo mệnh phu nhân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

