: Nguyệt Vi Yên
Beta: Vũ Ngư Nhi
Lúc hoàng đế tới, bữa trưa còn chưa được mang lên.
Tiết Tĩnh Xu còn đang loay hoay trước cây hoa lan.
Các cung nữ đang định hành lễ thì bị hắn phất tay ngăn lại.
Hắn nhẹ chân nhẹ tay đi đến sau lưng Tiết Tĩnh Xu, nhìn trong chốc lát rồi đột nhiên nói: "Hoàng hậu đang làm gì đấy?"
Tiết Tĩnh Xu vốn đang tập trung tinh thần nhìn chậu hoa nên không để ý âm thanh xung quanh, đột nhiên hắn xuất hiện lại còn nói khiến nàng vô cùng hoảng sợ, cả người đều hơi co lại.
Nàng quay đầu, khẽ vỗ ngực rồi nhìn hoàng thượng nói: "Thiếp lại không biết thì ra bệ hạ cầm tinh con mèo đấy."
Hoàng đế cầm tay nàng nắm chặt lấy sau đó trấn an, cười nói: "Hoàng hậu nói đúng, ta thật sự cầm tinh con mèo, là một con mèo lớn. Không biết hoàng hậu là con gì?"
Tiết Tĩnh Xu đáp: "Đương nhiên không oai phong bằng bệ hạ, thiếp là con dê đấy."
Hoàng thượng ý vị thâm trường (*) ồ lên một tiếng.
Quả nhiên hoàng đế chân thành nói: "Chẳng trách mỗi lần ta thấy hoàng hậu đều cảm thấy thức ăn ngon đặc biệt, hóa ra là do bản tính hổ ăn dê."
Nếu là bình thường thì lúc này Tiết Tĩnh Xu sẽ ngượng ngùng tránh né nhưng hôm nay nàng lại hỏi ngược lại: "Vậy trong mắt bệ hạ, cái gì không phải là thức ăn ngon?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
