Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[HOÀN] NHẬP THANH VÂN Chương 10: Đứa Nhỏ Biết Làm Nũng, Mệnh Sẽ Tốt.¹

Cài Đặt

Chương 10: Đứa Nhỏ Biết Làm Nũng, Mệnh Sẽ Tốt.¹

¹Tương tự như câu, đứa trẻ biết khóc sẽ có kẹo ăn.

Lời Minh Ý nói về xuất thân của mình khá khớp với những gì Thư Trọng Lâm kể. Người làm việc nặng nhọc ở quê có vết chai trên tay là điều bình thường. Tuy nhiên, Kỷ Bá Tể luôn cảm thấy việc nàng đến thư phòng chờ hắn không hợp lý lắm.

Lòng nghi ngờ dấy lên, nhưng hắn không biểu lộ gì, chỉ dịu dàng dỗ dành mỹ nhân, từng chút một hôn đi những giọt nước mắt trên má nàng, rồi ôn tồn nói: "Hai ngày nay đại nhân sẽ hơi bận, nếu nàng thiếu gì thì cứ nói với Tuần ma ma."

Mũi Minh Ý đỏ ửng, giọng nghẹn ngào hỏi: "Lúc tối cũng không về sao?"

"Về chứ, sao lại không về được." Hắn cười khẽ: "Ý nhi lợi hại lắm."

Má ửng hồng, nàng khẽ khàng hừ một tiếng, ngáp dài một cái mềm mại, như thể đã khóc mệt.

Kỷ Bá Tể vốn dĩ luôn rộng rãi với mỹ nhân, không câu nệ gì về quy củ, thấy vậy thuận đường: "Nàng ngủ thêm một lát đi, đợi cơm trưa nấu xong sẽ bảo ma ma mang đến bên giường cho nàng."

"Được." Nàng rốt cuộc cũng nở nụ cười.

Vuốt ve đầu nàng, Kỷ Bá Tể đứng dậy ra khỏi phòng.

Là người thừa kế của thành Mộ Tinh, Cung Vương vừa kiêng dè Kỷ Bá Tể, lại vừa nương tựa vào hắn. Việc đưa hầu rượu đến cũng là muốn thăm dò thái độ của hắn. Hiện tại, Kỷ Bá Tể không muốn gây thù chuốc oán với ai, nên đương nhiên sẽ thu nhận mỹ nhân.

Chỉ là không ngờ, người trong nhà lại là một "bình dấm chua".

Thôi được, hứng thú mới mẻ vẫn còn, vậy thì chiều chuộng nàng thêm hai ngày nữa.

"Đại nhân." Bất Hưu đi bên cạnh hắn, khẽ nói: "Tư Phán đã dẫn người đến chỗ ở cũ của Mạnh gia."

Kỷ Bá Tể cau mày: "Vì sao?"

"Nghe nói công tử Yến gia náo loạn dữ dội, Tư Phán không còn cách nào, mới đến chỗ ở cũ của Mạnh gia tìm kiếm manh mối."

Mạnh gia vốn là gia tộc hàng đầu ở thành Mộ Tinh, đích nữ Mạnh Nhược An được phong làm Hoàng hậu, lại sinh hạ người thừa kế, đáng lẽ phải hưởng vinh hoa phú quý đến đời con cháu. Ai ngờ có người tố cáo Mạnh Nhược An tư thông ngoại nam, làm ô uế nội cung, Đại Tư tức giận, ban chết Hoàng hậu, liên đới lưu đày cả nhà Mạnh gia.

Chỗ ở cũ với mái ngói xanh, tường đỏ, vô cùng nguy nga tráng lệ, đến nay vẫn chưa có ai được ân huệ ban cho phép ở, nên vẫn luôn bỏ hoang.

Bây giờ đi điều tra, có thể tìm được gì?

Hắn cười nhạt, không đếm xỉa đến nói: "Có tiến triển gì thì đến bẩm báo ta."

"Vâng."

Khi quay qua hành lang, hắn lại liếc nhìn sang viện Minh Ý ở.

"Rảnh rỗi cũng tìm người đến xem qua cô nương này."

Dừng lại một chút, hắn lại cụp mắt: "Tìm mấy người nhẹ tay nhẹ chân."

Lỡ như nàng thật sự không biết võ, bị thương thì sẽ khóc lóc nửa ngày, hắn lại phải đi dỗ dành.

Bất Hưu có chút kinh ngạc liếc nhìn biểu cảm của chủ tử, dừng lại một chút, vẫn không nói gì, chỉ khẽ đáp lời.

Bầu trời bên ngoài có u ám, trong nhà không thắp đèn nên cũng một mảnh tối đen.

Tuân ma ma mở cửa vào nhà, tưởng Minh Ý vẫn đang ngủ, ai ngờ nhẹ nhàng vén rèm lên, liền thấy nàng đôi mắt đỏ hoe đang ngồi thẫn thờ, cả người ủ rũ.

"Ma ma." Thấy bà vào, nàng mím môi, trong mắt lại nước mắt trào ra.

Tuân ma ma vội vàng khoát tay: "Ngươi đừng khóc với ta, ta là người không biết nói chuyện."

Hít hít mũi, nàng nuốt nước mắt vào một nửa: "Đến giờ ăn trưa rồi ạ?"

"Đại nhân sai ta đến hỏi một tiếng, cô nương hôm nay muốn ăn gì?" Thấy bộ dạng đáng thương của nàng, Tuần ma ma cũng không nhịn được mà dịu giọng: "Cô nương muốn ăn gì nhà bếp đều có thể làm."

"Ta không ăn nổi." Nàng cúi đầu: "Trong lòng đại nhân căn bản không có ta."

Cái đó thì quá bình thường, trong phủ này có bao nhiêu cô nương còn nhiều hơn cả số cơm ta từng ăn, Tuân ma ma sớm đã biết nàng cũng chẳng ở được lâu.

Nói vậy chứ, tiểu nha đầu này tuy lắm lời và hay ra vẻ, nhưng bản chất không xấu, dung mạo của nàng nhìn lâu cũng trở nên dễ thương, thu hút người khác. Vì vậy, bà không đành lòng nói ra sự thật, chỉ nói: “Nếu trong lòng đại nhân không có cô nương, thì sẽ không đưa cô nương về đây."

"Ngài ấy cũng đưa người khác về, còn thân mật như vậy." Minh Ý ôm ngực nức nở: "Nhìn mà thấy khó chịu quá."

Hai ngày đầu thấy nàng vẫn vô tư vô lo, không ngờ cũng nhanh rơi vào lưới tình như vậy.

Tuân ma ma thở dài, cầm lược chải suôn mái tóc cho nàng: "Nữ nhi phải sống cho bản thân mình, cô nương cũng đừng nghĩ quẩn, ăn chút gì đi, đừng để đói."

"Hu hu hu buồn quá đi… đầu bếp đến từ thành Phi Hoa hay thành Triều Dương?"

Tuân ma ma nghẹn lời, dở khóc dở cười: "Tuy hai nơi đó nổi tiếng hơn, nhưng đây là thành Mộ Tinh, dĩ nhiên là đầu bếp ở Mộ Tinh rồi."

Thành Mộ Tinh có khẩu vị thanh đạm, Minh Ý có chút chán nản: "Vậy miễn cưỡng ăn chút gì đi."

Tuân ma ma đáp lời, đang định đi xuống, lại bị nàng kéo tay áo: "Có ô mai mận đen không? Làm món khai vị."

"Có."

Minh Ý gật đầu, hít hít mũi: "Thêm vài cái bánh sữa vàng đơn."

"Tôm nướng ở Mộ Tinh rất ngon."

"Cá quế hoa không được có xương, gân nai hầm mềm và dẻo một chút, thêm một chén mì tuyết ngọt."

Tuân ma ma: ?

Đây gọi là miễn cưỡng ăn một chút hả?

Bà dở khóc dở cười: "Cô nương không buồn nữa rồi à?"

"Buồn chứ, vậy nên ma ma cùng ta ăn đi?" Minh Ý nhìn bà bằng đôi mắt lấp lánh nước, mím môi: "Đại nhân không chịu ăn cùng ta."

Tuân ma ma muốn từ chối, phủ đệ không có quy củ này, dù sao cũng là người ở không lâu, bà cũng không muốn nảy sinh tình cảm với ai. Nhưng cô nương trước mặt này nhỏ nhắn xinh xắn, thực sự rất dễ thương, hơn nữa những món nàng gọi đều là bà thích ăn.

Thôi được rồi, bà gật đầu: "Lão nô đi rồi quay lại ngay."

Minh Ý bực bội cắn cắn mép chén: "Ta học đàn tranh, cờ vây, thư pháp, hội họa ở nội viện với ma ma, nhưng cảm thấy chẳng có ích gì."

"Đại nhân là một chiến binh, luôn say mê luyện tập, chỉ khi rảnh rỗi mới nghe nhạc và xem múa."

Nàng gật đầu, lại cụp mi: "Phòng sách không được phép vào chứ? Lần sau ta không đi nữa."

"Phòng sách trong biệt viện không phải là cấm địa." Tuân ma ma ăn gân nai hầm vừa chín tới, tâm trạng vui vẻ, nên nói nhiều hơn một câu: "Sau này nếu cô nương có phúc phận đến chủ viện, thì phòng sách đó mới là nơi không được phép vào, bất kể là ai, tự ý xông vào đều sẽ mất mạng."

Hóa ra nơi này chỉ là biệt viện bên ngoài của hắn?

Minh Ý cười khẩy.

Thỏ khôn ba hang quả không sai, một nơi lớn như vậy, vậy mà chỉ là biệt viện, vậy thì chủ phủ của hắn phải rộng lớn đến mức nào?

"Đúng rồi, đại nhân trước đây đã dặn, giao chìa khóa kho cho cô nương." Tuân ma ma nói: "Từ nay về sau, sổ sách trong biệt viện này sẽ do cô nương quản lý."

Trước đây Minh Ý còn thắc mắc, một đại quý tộc như Kỷ Bá Tể, gia sản lớn như vậy, sao lại dễ dàng giao cho một tiểu yêu tinh như nàng quản lý, hóa ra chỉ nói đến sổ sách trong biệt viện này, vậy là thực sự coi nàng như một người quản lý không công.

Tuy nhiên, tiền bạc là thứ chỉ cần nhìn vào cũng khiến người ta vui vẻ, nàng cũng không ngại nhận việc này, dù sao cũng nhàn rỗi.

Vì vậy sau khi ăn xong, Minh Ý bắt đầu xem sổ sách, sổ sách cũ chất cao như núi, nàng chỉ có thể xem sơ qua sổ sách của năm nay.

Tuân ma ma thắp đèn cho nàng, vừa định ngồi cùng nàng một lát, thì nghe thấy bên ngoài vang lên hai tiếng chim cuốc kỳ lạ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc