Ta là một trắc phi, hơn nữa còn là trắc phi của Tiêu thừa tướng - tay sai đắc lực của Hoàng đế.
Từ khi Tiêu Hạo Ninh ra đời, để tránh sự nghi kỵ của Hoàng đế, nhà họ Tiêu chỉ có một "con gái," được gọi là Dung Nhi.
Ngày 24 tháng 9 là ngày tốt để kết hôn.
"Nâng kiệu!"
Theo tiếng hô của thái giám, ta ngồi trong chiếc kiệu vuông vức, sắp phải gả đi.
Trước lúc lên đường, phụ mẫu nắm chặt tay ta, trong mắt đầy sự mệt mỏi. Một lúc lâu, phụ thân thở dài: "Ta có lỗi với con."
Có gì mà có lỗi chứ.
Năm ta tám tuổi, khi nhìn thấy hai người theo hầu phụ thân luyện tập buổi sáng.
Trong lòng ta sôi sục, thử cầm lấy thanh kiếm gỗ, nhưng bị phụ thân phát hiện và phạt chép phạt một trăm lần "Nữ giới".
Lúc đó, ta vẫn chưa hiểu rõ lý do.
Sau này, ta dần nhận ra mình khác biệt với người khác.
Ta không thích nữ công gia chánh, cũng không say mê cầm kỳ thi họa, chỉ yêu thích cờ vây.
Khát vọng muốn ra chiến trường ngày càng mãnh liệt.
Ta cũng hiểu rằng, mình không phải là con gái nhưng lại phải sống như một cô gái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)