Ôn Noãn lên tầng.
Đối với cô, tất cả mọi chuyện xảy ra đêm nay chỉ như một cơn gợn sóng trong cuộc đời mà cô nên lãng quên ngay khi chìm vào giấc ngủ.
Ôn Noãn không dám nhìn tiếp nữa, vội vàng lên tầng.
Khi Hoắc Minh nhìn ánh đèn trên tầng cao nhất sáng lên thì mới lái xe rời đi. Thế nhưng anh không hề biết có một chiếc xe thể thao màu đen đang đỗ trong bóng tối, chủ nhân của chiếc xe đó đã đợi dưới tầng hơn hai tiếng đồng hồ.
..Hoắc Minh và Ôn Noãn ôm nhau trong xe bao lâu, Cố Trường Khanh đợi ở dưới tầng bấy lâu!
Cố Trường Khanh mặc một bộ đồ đen bước ra khỏi xe, xe đen và bộ quần áo đen càng tôn lên khuôn mặt tuấn tú trắng nõn của hắn, hắn nhẹ nhàng tựa người vào thân xe, cúi đầu châm một điếu thuốc lá.
Một làn khói mỏng nhẹ nhàng bay ra, lại nhanh chóng bị đêm tối xé thành từng mảnh vụn.
Tất cả những chuyện vừa rồi, hản đều nhìn thấy hết. Cố Trường Khanh cười khẩy một tiếng. Hai! Chỉ mới qua chừng ấy thời gian, Ôn Noãn đã thích
Hoäc Minh rồi? Không phải cô ấy thích Cố Trường Khanh hẳn nhất sao?
Cố Trường Khanh chăm chú nhìn ánh đèn trên tầng, rút điện thoại ra.
“Có thể bắt đầu hành động!”
Ra lệnh xong, hẳn cúp điện thoại, nở một nụ cười lạnh lùng: “Ôn Noãn, là do em tự chuốc lấy!”
Ôn Noãn về đến nhà, vừa bật đèn lên thì dì Nguyễn mặc áo ngủ đi từ phòng ngủ ra.
“Sao lại về muộn thế này?” Giọng điệu của dì Nguyễn kèm theo ý quở trách.
Ôn Noãn tự rót cho mình một cốc nước lạnh, cắn cắn môi dưới, cuối cùng vẫn quyết định không nói ra: “Con bị lỡ mất chuyến xe buýt cuối cùng nên về muộn.”
Dì Nguyễn nhìn cô một lúc lâu, nói: “Dì đi hâm nóng bữa khuya cho con.”
Ôn Noãn vẫn luôn cảm thấy dì Nguyễn đã biết được chuyện gì đó, thế nhưng cô lại không thể giải thích, dù sao cô và Hoäc Minh chẳng có gì với nhau cả, lại càng không thể có tương lai.
Khoảng năm phút sau, dì Nguyễn bưng một bát mì ra, đặt lên bàn rồi gọi Ôn Noãn ra ăn. Ôn Noấn thực sự rất đói bụng, khẽ nói: “Cảm ơn dì Nguyễn.”
Dì Nguyễn ngồi xuống đối diện với cô, chống cẵm nhìn cô, Ôn Noãn bị nhìn tới mức cảm thấy không thoải mái: “Sao vậy ạ, dì Nguyễn?”
Nghe cô hỏi, dì Nguyễn có vẻ đã nhịn rất lâu, hỏi cô: “Là vị luật sư họ Hoắc kia đưa con về đúng không? Con với cậu ấy... vẫn còn qua lại với nhau sao?”
Ôn Noãn “âm ừ”: “Chỉ là qua lại bình thường không có gì đặc biệt, về sau có thể sẽ không còn gặp nhau nữa ạ.”
Dì Nguyễn có vẻ hơi thất vọng.
Một mặt là vì Ôn Bá Ngôn, mặt khác cũng là vì Ôn Noấn.
Tình cảm bốn năm của Ôn Noãn đã ném cho tên vong ân Cố Trường Khanh kia, trong lòng bà ấy thực sự hi vọng Ôn Noãn tìm được một người đàn ông ưu tú hơn Cố Trường Khanh, có thể mạnh mẽ đè bẹp Cố Trường Khanh.
Tiếc là...
Ôn Noãn biết dì Nguyễn đang nghĩ gì, cô nhẹ nhàng cầm lấy tay bà ấy, nói: “Dì không nhớ sao, sớm muộn gì thì luật sư Hoäc và Cố Trường Khanh cũng là họ hàng của nhau, trước đến giờ con đều không dám nghĩ tới.”
Dì Nguyễn khe khế thở dài, sau đó nói: “Vậy thì cũng không thể đưa con ra ngoài mà không cho con ăn miếng cơm nào! Trên người con còn vương chút mùi khói thuốc ..”
Ôn Noãn đang uống nước lập tức bị sặc!
Cô vô cùng xấu hổ.
Về phòng, Ôn Noãn tắm rửa sạch sẽ, năm trên giường, cô không ngủ được, bắt đầu suy nghĩ lung tung. Cô nghĩ tới thái độ của dì Nguyễn, dường như dì Nguyễn đã chấp nhận kết quả rằng bố sẽ phải ngồi tù suốt hai năm.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)