Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Hóa Ra Người Mà Nàng Trêu Chọc Chính Là Biểu Ca Chương 23:

Cài Đặt

Chương 23:

“Nói một chút chuyện trong phủ mấy ngày qua đi.”

Song Thọ lập tức đáp lời: “Ngài đi bốn tháng, trong phủ cũng không có chuyện gì lớn. Bên chúng ta vẫn như cũ, chỉ là tháng hai Tam công tử ở học đường đánh nhau với người ta, Quốc Công gia đã dùng gia pháp, ầm ĩ mấy ngày, cấm túc ba tháng. Ngoài ra thì không có gì nữa.”

“Còn gì nữa không?”

Song Thọ gãi đầu: “Còn gì nữa ạ?”

Lục Hành ngẩng đầu lên nhìn hắn ta: “Trong phủ không có ai đến à?”

Song Thọ chợt hiểu ra: “À à à, ngài nói biểu cô nương ạ? Nàng ấy mới đến được mấy ngày, đến vào ban đêm, trực tiếp đi gặp Nhị phu nhân luôn, Nhị phu nhân cũng lập tức sắp xếp, nô tài hôm nay cũng là lần đầu tiên gặp nàng ấy.”

Lục Hành cầm lấy chén trà, lơ đãng hỏi: “Sắp xếp ở đâu?”

“Hình như... hình như là Chử Ngọc Uyển!”

Tay Lục Hành hơi khựng lại, không hỏi tiếp nữa.

“Thế tử gia!”

Ngoài sân đột nhiên có tiếng gọi vọng vào, giọng nói lớn tiếng, phá vỡ sự yên tĩnh của màn đêm.

Là Hồ Lục.

Hắn ta rõ ràng là đang rất tức giận, có chút vội vàng.

Hồ Lục tức đến nỗi đập mạnh vào đùi: “Ở ngay ngoại ô! Nha đầu đó gan nhỏ, thấy ta là chạy, chân tay nhỏ bé như thế sao mà chạy thoát được ta, ta xông lên một phát là tóm được nàng ta! Ta vừa nghĩ đến mấy ngày nay ta phải chịu khổ là lại tức điên lên, ta liền chất vấn nàng ta…”

“Nói vào trọng điểm.”

Hồ Lục “à” một tiếng: “Nàng ta phủ nhận đã gặp Lâm Nhiên Nhiên, nói là không biết gì hết. Khẳng định thì ta chắc chắn không tin rồi, ta thẩm vấn một hồi, sau đó nàng ta mới nói, trước khi Lâm Nhiên Nhiên đi đã để lại cho nàng ta một bức thư.”

“Thư đâu?”

Hồ Lục lập tức đưa thư lên, Lục Hành giật lấy, lướt qua một lượt, đột nhiên cười lạnh một tiếng.

Hồ Lục cũng nghiến răng nghiến lợi: “Gia, ta đã nói là nàng ta đã có âm mưu từ trước rồi mà! Sắp xếp cũng thật chu đáo, tốt nhất là đừng để ta tự tay bắt được, nếu không ta…”

“Nếu không ngươi thế nào?”

Hồ Lục đang nói hăng say, đột nhiên bị giọng nói lạnh lùng của Lục Hành cắt ngang. Hồ Lục sững người, liền đối diện với ánh mắt cảnh cáo của Lục Hành.

“Ta, ta chỉ nói vậy thôi... không có lệnh của ngài, ta nào dám làm gì nàng ta...”

Lục Hành dời mắt đi: “Không cần tìm nữa.”

Hồ Lục: “Hả?”

“Ta nói, không cần tìm nàng ấy nữa.”

Hồ Lục tưởng mình nghe nhầm, ngoáy tai: “Nàng ta, nàng ta bỏ thuốc cho các huynh đệ và cả ngài, còn có nhiều huynh đệ đang nằm trên giường nữa, cứ, cứ thế mà bỏ qua sao?”

Lục Hành lại cầm lấy cuộn sách: “Ta nói bỏ qua lúc nào? Chuyện này ngươi không cần quản nữa. Còn Tiểu Cốc, ngày mai ngươi đưa người qua đây.”

Hồ Lục chẳng hiểu gì về ý định của chủ nhân nhà mình, nhưng hắn ta biết nếu hỏi tiếp nữa sẽ khiến Thế tử tức giận, nên đành phải nuốt lời vào bụng: “Vâng, còn thuốc kia, đã điều tra rõ rồi, chắc là mua từ thành Lạc Dương.”

Khóe môi Lục Hành nhếch lên: “Lạc Dương?”

“Vâng.”

“Đi tìm tên đại phu đó ra, hỏi xem có phải đã bán cho nàng thuốc gì khác nữa không.”

“Thuốc khác?”

Lục Hành cười lạnh một tiếng, nhớ lại lời nói của vị đại phu khi ở trọ trong dịch quán nhỏ ở thị trấn ngày đó, kẻ phiền phức đó không biết đã bị lang băm lừa bao nhiêu tiền, hại người hại mình.

Sau khi Hồ Lục đi rồi, Song Thọ cẩn thận hỏi: “Là ai mà có gan lớn như vậy, dám hạ độc ngài?”

Hắn ta vừa dứt lời, ánh mắt lạnh như băng của Lục Hành đã nhìn sang, Song Thọ lập tức che miệng: “Nô tài nhiều lời! Nô tài không hỏi gì hết!”

Lục Hành thu lại ánh mắt, chuyển sang chuyện khác: “Dọn dẹp đồ đạc, từ ngày mai dọn về phủ.”

Song Thọ lần này thật sự kinh ngạc: “Ngài, ngài nói thật sao? Ngài thật sự muốn dọn về ở à?”

Hắn ta cứ tưởng hôm nay Thế tử gia chỉ dọa Tam cô nương thôi, dù sao thì từ năm mười bảy tuổi dọn ra ở riêng, Thế tử gần như chưa từng về phủ ở.

Lục Hành không lên tiếng, nhưng ánh mắt chính là câu trả lời tốt nhất, Song Thọ vội vàng đáp ứng, đi xuống dặn dò.

Trong phòng chỉ còn lại một mình hắn, lư hương trên bàn vẫn tỏa ra những làn khói mờ ảo. Lục Hành qua làn khói đó, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc