Lục Huân gõ nhẹ vào đầu nàng ấy: “Là người thì ai cũng sẽ bị bệnh. Tin này chắc sẽ không sai đâu, hai ngày này muội ngoan một chút đừng gây chuyện, đợi đại ca về, những ngày vui vẻ của muội cũng hết rồi.”
Lục Uyển kêu gào một tiếng: “Muội đi trước đây! Chiều lại tìm hai người!” Nói xong, liền chạy đi như một cơn gió, khiến Lục Nhu ở phía sau bật cười.
Lâm Nhiễm: “Tam biểu muội nàng ấy...”
Lục Nhu: “Nhiễm Nhiễm muội không biết đó thôi, nha đầu này, cả đời chỉ sợ đại ca, ngoài đại ca ra, không ai quản được nàng cả. Bây giờ chắc là đang bận tiêu hủy chứng cứ phạm tội, hoặc là đang tận hưởng hai ngày vui vẻ cuối cùng thôi.”
Lâm Nhiễm che miệng cười: “Chắc hẳn đại biểu ca rất thương tam biểu muội.”
Lục Huân: “Đại ca là người rất tốt, muội gặp rồi sẽ biết.”
Lâm Nhiễm gật đầu, đi theo Lục Nhu về Chử Ngọc Uyển.
Hai ngày tiếp theo, quả thực như lời Lục Huân nói, nàng chỉ cần sáng tối thỉnh an tổ mẫu, có khi lão thái thái không được khỏe, việc thỉnh an cũng được miễn.
Ngoài ra, cuộc sống không có chuyện gì khác, Lục Nhu và Lục Huân ngày nào cũng gặp, Lục Uyển cũng gặp nhiều hơn một chút. Còn Lục Dao và Lục Vinh, cũng chỉ thỉnh thoảng chạm mặt mà thôi.
Lâm Nhiễm rất hài lòng với cuộc sống như vậy, nàng chỉ muốn tuân thủ quy củ, sống yên ổn hai năm ở Lục gia.
Chỉ là thỉnh thoảng lúc đêm khuya vắng lặng, Lâm Nhiễm cũng sẽ nhớ lại chặng đường từ Dương Châu đến Trường An, nhớ lại nam nhân đó.
Chuyện rốt cuộc đã diễn ra như thế nào? Nàng chỉ nhớ ngày đó suýt bị sơn tặc xâm phạm, sợ đến mặt mày trắng bệch, máu chảy ngược, một câu hoàn chỉnh cũng không nói nên lời.
Người đó tốt bụng cho nàng ở lại một ngày, mời lang trung đến bắt mạch cho nàng, mua cho nàng quần áo mới, lại cho nàng một ít lộ phí. Nàng ngây ngốc nhìn bóng lưng người đó sắp rời đi, không biết lấy đâu ra dũng khí mà nhào tới, khóc lóc cầu xin hắn cho nàng ở lại, đưa nàng đến Trường An.
Hắn một thân đồ đen, thân thủ quyết đoán, bên cạnh cao thủ như mây, lại sẵn lòng ra tay nghĩa hiệp. Lâm Nhiễm chỉ cảm thấy, hắn có khả năng bảo vệ nàng.
Ban đầu hắn rõ ràng là do dự, Lâm Nhiễm cầu xin hắn mấy lần cũng không được một lời chắc chắn. Sau này lại do thân thể nàng yếu, một lần khóc đến ngất đi, lúc tỉnh lại thì đã thấy nàng nằm trên giường hắn.
Từ đó về sau, Lâm Nhiễm bỗng nhiên hiểu ra vị trí của mình. Nàng ngon ngọt dỗ dành, cuối cùng cũng khiến hắn gật đầu, hứa sẽ đưa nàng đến Trường An. Lâm Nhiễm thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận quan sát sắc mặt hắn, chủ động bước lên ôm lấy eo hắn...
Và rồi mọi chuyện sau đó, Lâm Nhiễm nhắm mắt không muốn nhớ lại nữa.
Lâm Nhiễm trừng lớn mắt: “Hôm nay sao?”
Lục Nhu: “Đúng vậy, chắc là sắp đến rồi, mẫu thân cũng đã qua đó rồi, chúng ta cũng qua đi.”
Lâm Nhiễm vội vàng gật đầu, Thế tử về phủ không phải chuyện nhỏ, nàng vội vàng đi theo sau biểu tỷ.
Trong sân trước cửa phủ, mấy vị lão gia phu nhân đều đã có mặt. Lâm Nhiễm lặng lẽ đứng ở cuối cùng. Rất nhanh, ngoài cửa sân đã có tiếng vó ngựa và tiếng ồn ào truyền đến, quản gia trước cửa chạy vào báo tin: “Thế tử gia về rồi!!!”
Vừa dứt lời, một bóng người cao ráo thẳng tắp đã xuất hiện trước cửa phủ. Khóe môi Quốc Công gia cong lên, bước lên hai bước đón: “Vũ Chi, đi đường vất vả rồi.”
Đại phu nhân và Nhị phu nhân cũng vội bước lên: “Vũ Chi đi một chuyến này là bốn tháng hơn rồi nhỉ, làm tổ mẫu của con nhớ chết đi được.”
“Đại ca!”
Lục Huân, Lục Nhu và Lục Uyển đều theo đó gọi người. Lâm Nhiễm vẫn luôn cúi đầu ở hàng cuối cùng, lúc này cuối cùng cũng lấy hết dũng khí ngẩng đầu lên, nhìn về phía bóng người trước cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)

Á,gặp lại rồi
:)))))) rồi rồi tới rồi :))))
giờ phút ấy đã tới=))))))