Hôm qua Lâm Nhiễm còn đang lo không biết xưng hô với các trưởng bối thế nào, lời của cô mẫu quả thực đã cho nàng một viên thuốc an thần. Nàng ngoan ngoãn đáp một tiếng.
“Đại tỷ tỷ!!!”
Lục Nhu nghiêng đầu cười: “Ta đã nói mà?”
Người đến là một tiểu cô nương lanh lợi hoạt bát, thấp hơn Lâm Nhiễm một chút, vẻ tinh nghịch trong mắt không sao giấu được, cả người toát lên sức sống. Nàng ấy đầu tiên gọi Lục Nhu, sau đó tò mò nhìn Lâm Nhiễm.
Lục Nhu giới thiệu: “Đây là nữ nhi của Tam bá mẫu, Lục Uyển. Lục Uyển Nhi, đây là Nhiễm biểu tỷ của muội.”
Lục Uyển phóng khoáng cười: “Nhiễm biểu tỷ!”
Lâm Nhiễm bị sự nhiệt tình của nàng ấy lây nhiễm, cũng cười đáp lễ: “Tam biểu muội.”
“Tuyệt quá! Thế là sau này muội lại có thêm một người bầu bạn rồi! Nhiễm tỷ sẽ ở lại nhà mình luôn chứ ạ? Không phải chỉ ở tạm thôi đâu nhỉ?”
Lục Nhu thay Lâm Nhiễm trả lời: “Sẽ ở lại lâu dài, muội yên tâm rồi nhé.”
“Hoan hô!” Lục Uyển phấn khích xoay một vòng tại chỗ. “Vậy bây giờ hai người đến chỗ tổ mẫu à?”
“Đúng vậy, đi cùng không?”
“Được ạ!”
Sự nhiệt tình hiếu khách của Lục Nhu và Lục Uyển khiến lòng Lâm Nhiễm dần có được sự ấm áp của gia đình, tâm trạng cũng theo đó mà vui vẻ lên. Ba người cùng nhau đi về phía Trân Bảo Đường của lão thái thái. Càng đến gần đây, Lâm Nhiễm càng ngửi thấy mùi thuốc.
Nàng nhỏ giọng hỏi Lục Nhu: “Tổ mẫu bà... không được khỏe sao?”
Lục Nhu nhỏ giọng đáp: “Tổ mẫu lớn tuổi rồi, phần lớn thời gian đều có chút lú lẫn, ngày thường ít khi gặp người khác. Lát nữa tỷ vào, hành lễ một cái là xong.”
Lâm Nhiễm đáp một tiếng, có chút hơi căng thẳng.
Ba người vừa đi đến cửa sân, không ngờ lại gặp Đại phu nhân. Nàng ta rõ ràng vừa mới thỉnh an lão thái thái xong. Lục Nhu nhắc nhở Lâm Nhiễm, nàng vội cùng Lục Nhu gọi: “Xin ra mắt Đại bá mẫu.”
Đại phu nhân nhìn tiểu cô nương trước mặt, hiền hậu mỉm cười: “Là Nhiễm Nhiễm phải không? Sáng nay ta đã nghe nói rồi, lại đây cho ta xem nào.”
Lâm Nhiễm vội vàng đi lên một cách quy củ, đến trước mặt lại cúi người: “Vốn định sau khi ra mắt tổ mẫu sẽ đến thỉnh an Đại bá mẫu, không ngờ lại gặp người ở đây trước.”
Đại phu nhân cười nói: “Ngưng Xuân Đường của ta cách xa cô cô của con, không cần phải đặc biệt chạy một chuyến, gặp ở đây là được rồi. Sau này ở trong nhà đều là người một nhà, nếu có cần gì cứ việc lên tiếng.”
Tuy đây chỉ là một câu nói khách sáo, nhưng Lâm Nhiễm vẫn cảm kích đáp lại. Đại phu nhân là chủ mẫu của phủ này, trong lòng nàng tự nhiên vô cùng kính trọng.
Sau khi nói chuyện với Lâm Nhiễm xong, Đại phu nhân nhìn hai tỷ muội phía sau: “Tổ mẫu của các con bây giờ tinh thần vẫn còn tốt, vào cả đi.”
Lục Nhu, Lục Uyển: “Vâng ạ!”
Các nàng vừa dứt lời, cách đó không xa lại có hai người đi tới, một nam một nữ. Thấy Đại phu nhân ở cửa, hai người rõ ràng sững lại một chút, rồi tiến lên hành lễ: “Mẫu thân.”
Mẫu thân?
Lâm Nhiễm nhìn sang, lờ mờ đoán được thân phận của hai người, hẳn là Nhị cô nương và Tam công tử trong phủ, Lục Dao và Lục Vinh.
Hai vị này đều do Ngọc phu nhân sinh ra. Sắc mặt của Đại phu nhân quả nhiên có chút nhạt đi, gật đầu một cái coi như đáp lại, sau đó liền dẫn ma ma bên cạnh rời đi. Trước cửa Trân Bảo Đường, mấy huynh đệ tỷ muội đều đã có mặt đông đủ.
Lục Nhu đứng ra giới thiệu, Lâm Nhiễm ngoan ngoãn gọi: “Nhị biểu tỷ, Tam biểu ca.”
Lục Vinh còn đỡ, mỉm cười với nàng một cái. Ngược lại là Lục Dao, đánh giá nàng từ trên xuống dưới mấy lượt mới cười một tiếng: “Nghe nói biểu muội từ Dương Châu đến? Thân hình quả nhiên mỏng manh.”
Lâm Nhiễm đáp: “Đa tạ Nhị biểu tỷ quan tâm, ta từ Dương Châu một đường đi lên phía bắc.”
“Chẳng trách, đi đường vất vả, sau này biểu muội ở trong phủ phải bồi bổ thật tốt mới được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)