Sóng nước khẽ vỗ, chim âu bay lượn, Khương Trầm Ngư đứng ở mũi thuyền, ngóng nhìn về phía đế đô, ánh mắt trầm tư.
Đi ra khỏi con sông Di này là vào Thanh Hải. Qua Thanh Hải là đến Trình quốc. Cũng tức là, hễ đi ra biển là ra khỏi cương thổ của Đồ Bích. Trước khi đi, rất nhiều người đều nhúm một nắm bụi đất dưới chân thả vào túi thơm mang bên mình, xem ra, không chỉ có mình nàng lưu luyến cố hương. Thế nhưng, đại bộ phận đều hào hứng háo hức, lòng đầy hiếu kỳ trước chuyến xuất hành này, nếu xét kỹ ra có lẽ chỉ có nàng và một người nữa thực sự không vui vẻ chút nào...
Khương Trầm Ngư quay người, ngẩng đầu nhìn tầng hai của khoang thuyền, một người nằm trên cột buồm, bắt chéo chân, trong tay cầm một bình rượu, trầm ngâm nhìn trời xanh đó là Phan Phương.
Từ lúc lên thuyền y không nói năng gì, cả ngày nằm trên cột buồm uống rượu, trên gương mặt râu ria lởm chởm, luôn mang một vẻ đờ đẫn tê dại. Nếu không biết thân phận của hắn thực khó mà tưởng tượng, người này lại là đệ nhất danh tướng của Đồ Bích sau Tiết Hoài.
Xem ra, y vẫn chưa hồi phục sau cú sốc cái chết của Tần nương. Mà Hoàng đế lại muốn y cưới Công chúa Trình quốc, chẳng trách y lại u uất không vui như thế.
Khương Trầm Ngư không dám nhìn tiếp, vội vàng nhìn lên bờ. Xa xa phảng phất có sắc hồng liên miên không dứt, thuyền càng lúc càng lại gần, dần dần trở nên rõ ràng...
Chi chít, sum suê, sắc hoa tuyệt đẹp cành lá xinh tươi, hoa đầy sắc đượm, tựa như vạn điểm phấn hồng, chiếm trọn gió xuân. Lại có cành cây cổ thụ cực lớn, la đà bên bờ nước, soi bóng dưới dòng sông, càng nổi dáng thơm.
Đó chính là hoa hạnh.
Khương Trầm Ngư chau mày, mắt không kìm được nóng lên, buồn bã nghĩ: Hoa hạnh đã nở rồi...
"Hoa hạnh đã nở rồi".
Một giọng nói thanh nhã êm tai vang lên bên cạnh nàng, nói đúng điều nàng nghĩ trong lòng. Khương Trầm Ngư sững người, nghiêng đầu nhìn, chỉ thấy một nam tử thanh y phấp phới, mặt như ngọc tạc đang tựa tay trên lan can, chăm chú nhìn rừng hạnh, mỉm cười nói.
Bên cạnh hai người không có người thứ ba, có thể thấy hắn đang nói với nàng.
Người này hai tháng trước vẫn còn không chút tiếng tăm, nhưng hai tháng sau lại vang danh thiên hạ, một bước trở thành quý tộc đệ nhất Đế đô.
Con trai độc nhất của Đề điểm Thái y viện Giang Hoài.
Môn khách của Kỳ Úc hầu.
Thần y của dân gian.
Và anh họ của Hy Hòa Phu nhân.
Bốn vầng sáng chói lóa vô song đó cuối cùng đều tụ hội trên người hắn, đó chính là - Đông Bích hầu Giang Vãn Y.
Trước khi rời cung, Chiêu Doãn từng giới thiệu bọn họ một cách vắn tắt, chỉ nói nàng là A Ngu, trên danh nghĩa là y sư nhưng thực tế là một ám sứ, bảo Giang Vãn Y chăm sóc và phối hợp với nàng.
Khi đó nàng nghĩ, hắn liệu có nhận ra nàng không? Trong Bảo Hoa cung, cái ngày Hy Hòa thổ huyết, lần đầu tiên hắn tiến cung để trị bệnh cho Hy Hòa, lúc ấy nàng cũng có mặt.
Nhưng mấy ngày ở cạnh nhau, Giang Vãn Y vẫn không nhắc nửa lời về thân phận của nàng, thái độ hành vi lời nói đều rất tự nhiên, là thực sự không biết thân phận của nàng, hay là lòng dạ sâu xa vờ như không biết?
Bây giờ, hắn chủ động chào hỏi nàng, lại nhắc đến hoa hạnh, loài hoa đã trở thành kỵ húy của nàng, là vô tình hay là cố ý thăm dò?
Đôi mắt Khương Trầm Ngư dần tối lại, nhưng khóe môi vẫn nhếch lên, tươi cười với hắn: "Đúng thế, năm nay hoa nở muộn, nhưng lại đẹp hơn rất nhiều".
"Dục vấn hạnh chi dữ chung tửu, cố nhân hà đắc bất đồng lai?" - Muốn hỏi cành hạnh và rượu trong chén, người xưa sao không đến?
Khi ngâm nga câu thơ này, giữa cặp mày của Giang Vãn Y thoáng hiện vẻ thê lương, giống như hồi tưởng chuyện xưa cũ nào đó, nhưng khi ánh mắt hắn chiếu đến gương mặt nàng, lại hóa thành nét cười ấm áp, "Thực ra, lan tâm thảo cũng không phải là vạn năng".
Khương Trầm Ngư bất giác sờ lên má phải, để tránh người khác chú ý, cũng nhằm che giấu dung mạo thực sự, nàng không chỉ mặc áo chùng đen rộng thùng thình che kín từ đầu tới chân, còn dùng nước ép từ lan tâm thảo vẽ lên mặt một cái bớt màu đỏ sẫm to bằng nửa bàn tay, cứ như thế mặt đã biến dạng.
Soi gương, nàng tự thấy mình vẽ rất giống thật, mấy ngày nay, những người đồng hành đều bị che mắt, nhưng bây giờ Giang Vãn Y vừa nhìn đã biết, xem ra cái danh thần y quả không phải hư truyền.
Nàng khẽ thở dài, cười nói: "Quả nhiên không thể qua mặt huynh".
"Nếu không ngại muội hãy thử dùng cái này". Giang Vãn Y lấy một chiếc bình ngọc từ trong tay áo ra, đưa cho nàng.
Nàng đón lấy, mở nắp bình, chất lỏng bên trong không màu không mùi, trong vắt như nước.
Phàm càng là kỳ dược lại càng không có đặc trưng, mắt Khương Trầm Ngư sáng lên: "Đa tạ", dừng lại một lát, lại hỏi: "Huynh không hỏi muội nguyên nhân sao?".
"Nhân sinh tươi đẹp, ta muốn sống lâu hơn một chút". Nói xong câu này, hắn quay người bước đi.
Khương Trầm Ngư nhìn thấy mấy nhạc nương phía xa vây quanh hắn, trò chuyện ríu ra ríu rít, mà hắn ở giữa họ, cử chỉ ôn tồn nhưng không phóng đãng, văn nhã mà không xa cách, không biết hắn nói những gì mà khiến đám con gái đó đều cười rộ cả lên.
Xem ra đây là một nhân vật phong lưu...
Lại nhìn Phan Phương trên cột buồm, hình tượng đối lập rõ ràng.
Khương Trầm Ngư vừa cảm khái vừa quay về khoang thuyền, trong khoang là một tiền sảnh cực kỳ thoáng đãng, đi qua cửa sảnh tiến vào bên trong, từ cầu thang đi xuống đáy khoang là một thông đạo hẹp dài, mỗi bên có mười hai gian phòng, gian phòng cuối cùng bên phải thông đạo chính là phòng của nàng và Hoài Cẩn.
Trong phòng nội thất bố trí tinh xảo, đẹp đẽ, tuy nhỏ nhưng đầy đủ, còn dùng rèm ngăn đôi phòng, Hoài Cẩn đang dọn dẹp đồ đạc ở cạnh bàn, thấy nàng vào, cười nói: "Tiểu thư đến thật đúng lúc, vừa nãy nô tì đến nhà bếp, trù nương nói trên thuyền còn dư một ít hoa quả tươi, cho tiểu thư một giỏ, dọn sạch kho để chờ đến khi cập bến kế tiếp thì mua bổ sung thêm".
Khương Trầm Ngư vừa nhìn thấy giỏ hoa quả trên bàn, chỗ quai xách còn thắt dải lụa màu vàng. Nàng hơi trầm ngâm, nói: "Thay ta cảm ơn bà ấy, nhân thể nói với bà ấy, ta muốn tắm rửa, bảo bà ấy đun nước nóng".
Hoài Cẩn trợn tròn mắt: "Tắm, tắm rửa?". Tắm trên thuyền là một việc vô cùng, vô cùng xa xỉ. Tiểu thư xưa nay hành sự kín đáo, cố hết sức không gây phiền toái cho người khác, sao bây giờ đột nhiên lại đưa ra yêu cầu nhũng nhiễu như vậy?
"Yên tâm đi, em đi nói với họ, họ không dám từ chối đâu". Nói đến đây, Khương Trầm Ngư chớp chớp mắt, tự cười giễu mình, "Ai bảo ta là sư muội của Đông Bích hầu chứ".
Đông Bích hầu là nhân vật đang lên của Đồ Bích hiện nay, không chỉ đi đến đâu cũng được bách quan tranh nhau lấy lòng, mà trong đội thuyền này, ai ai cũng đều cung phụng ân cần với hắn, khiến nàng cũng được thơm lây không ít. Không thể không nói, Chiêu Doãn đã an bài cho nàng một thân phận quá tuyệt diệu; Giang Vãn Y vốn đến từ dân gian, có một sư muội cũng không có gì lạ, hơn nữa, vị sư muội này vừa không bị chú ý quá nhiều vừa có thể hưởng thụ một số thuận lợi mà thân phận này đem lại, như là có một tiểu a hoàn, hoặc có thể tắm nước nóng xa xỉ trên thuyền.
Hoài Cẩn đi rất nhanh, quay về cũng nhanh, không lâu sau, hai trù nương lực lưỡng thở hổn hển khiêng một thùng nước nóng tới, đổ nước, chuẩn bị các đồ dùng xong xuôi bèn mau chóng rời đi. Hoài Cẩn đóng chặt cửa, kéo rèm, đang định xắn tay áo hầu hạ thì Trầm Ngư nói: "Em cũng ra đi, một mình ta là được rồi".
Tuy Hoài Cẩn hơi ngạc nhiên, nhưng xưa nay nàng không phải là một nha đầu lắm chuyện, nên lập tức lui ra.
Khương Trầm Ngư bước đến cạnh bồn gỗ, nhìn hơi nước bốc lên nghi ngút, khẽ nói: "Bây giờ ta phải tắm đã, sau đó các ngươi biết là phải làm thế nào chứ?".
Xung quanh lặng như tờ, không có bất cứ âm thanh nào.
Nhưng nàng hài lòng mỉm cười, đặt giỏ táo cạnh bồn gỗ, cởi áo bước xuống nước, dựa vào thành bồn tắm khoan khoái thở dài một tiếng.
Hai viên ám vệ Hoàng thượng ban cho nàng hẳn đã rời đi rồi chứ? Tuy chưa từng cảm nhận được bọn họ, nhưng bọn họ cũng nên biết lúc này nếu dám nhìn trộm Hoàng phi tắm thì sẽ có hậu quả thế nào, ước chừng họ không to gan đến mức, dám tiếp tục ẩn nấp trong gian phòng này.
Nghĩ đến đây, Khương Trầm Ngư cầm từng quả táo trong giỏ ra, đến quả thứ chín, phía trên còn có sợi dây màu vàng, nàng dùng răng cắn đứt, sau đó men theo sợi dây vàng kia rút nhẹ, rút ra được một chiếc khăn lụa rất nhỏ cuộn bên trong, mở ra xem, bên trong viết một câu: "Sau khi đến Trình quốc, đến tiệm Sái Gia đường Vân Tường mua ba cân Mê Điệt hương".
Nét chữ đơn giản rành mạch, như người mới học, nhưng mỗi nét chấm đều hất chếch về bên phải, đây là thói quen cố hữu của phụ thân khi viết chữ bằng tay trái.
Vào cái đêm nhận nhiệm vụ đi sứ Trình quốc, nàng liền sai Ác Du báo cáo chuyện này cho phụ thân, xin ông sai người gấp rút đến Trình quốc chuẩn bị.
"Con cần tư liệu về phân bố thế lực nội bộ Trình quốc, danh sách quan viên ngũ phẩm trở lên và sứ giả đến dự yến lần này của Yên quốc, Nghi quốc, phải có đủ thói quen sinh hoạt và sở thích của mỗi người. Cuối cùng là mọi chuyện từ nhỏ tới lớn Di Thù từng trải qua, tất cả những người nàng ta từng tiếp xúc. Càng tường tận càng tốt".
Đây là yêu cầu mà nàng đã đề xuất với phụ thân hôm đó. Bây giờ, ông gửi tới dòng chữ này, rõ ràng tất cả đã bố trí ổn thỏa. Tiếp theo, chỉ cần đợi đến đó liên hệ với bọn họ là xong.
Khương Trầm Ngư suy xét sự việc từ đầu tới cuối một lượt, tin chắc mình không có bất cứ sơ suất nào, nàng ném quả táo đi ngâm chiếc khăn đó vào trong nước, mực nước lập tức nhòa đi, đến khi lấy ra, đã biến thành một chiếc khăn tay bình thường ai cũng không thể tìm ra dấu vết gì trên bề mặt.
Làm xong tất cả, nàng quyết định chuyên tâm hưởng thụ cơ hội tắm nước nóng hiếm có này, ai ngờ, vừa mới nhắm mắt lại liền nghe thấy một tiếng "rầm", cả thế giới đều chấn động mạnh, nước trong bồn cũng trào ra non nửa.
Bên ngoài nổi lên tiếng huyên náo, dường như đã xảy ra chuyện gì.
Khương Trầm Ngư không hoảng loạn, nhẫn nại chờ đợi trong làn nước nóng, quả nhiên, cơn chấn động qua đi, thuyền lại từ từ yên tĩnh trở lại. Lại một lúc nữa trôi qua, Hoài Cẩn tới gõ cửa, gọi: "Tiểu thư, em có thể vào trong không?".
"Vào đi".
Hoài Cẩn vội vã bước vào, đóng cửa lại, nói: "Tiểu thư, vừa nãy có sợ không?".
"Xảy ra chuyện gì vậy".
"Có một chiếc thuyền phía trước chúng ta va phải đá ngầm rồi chìm, dềnh lên sóng lớn, hại thuyền ta cũng tròng trành theo".
"Sao lại không cẩn thận vậy? Không phải đã nói thuyền trưởng là một tay kỳ cựu sao?".
"Không phải thuyền của chúng ta! Là thuyền của người khác bây giờ thuyền phụ của chúng ta đang bận rộn cứu bọn họ đó".
Hả? Trên sông Di lại có thuyền của nhà khác? Lẽ nào đối phương không biết, sứ thuyền Hoàng gia xuất hành, thuyền của tất cả các nhà thuyền khác đều phải nhường đường sao?
Khương Trầm Ngư lập tức đứng dậy mặc áo, Hoài Cẩn nói: "Tiểu thư, làm làm gì vậy?".
"Đi xem xem". Nàng muốn đi xem là kẻ to gan nào lại dám mạo phạm thiên uy.
Trên sàn thuyền, người đông nhốn nháo, vây kín mũi thuyền. Đám phụ nữ thì thào to nhỏ, rõ ràng kích động hơn bình thường.
Khương Trầm Ngư bước tới, mọi người nhìn thấy nàng, lần lượt nghiêng mình nhường đường, sau khi đám đông tản ra, thứ đầu tiên nàng nhìn thấy là một chiềc áo đỏ.
Chiếc áo đỏ vốn đã rực rỡ như lửa lại bị thấm nước, càng đỏ đến nhức mắt, chói lọi như mây hồng trải trên một thân hình cao cao, cùng với mái tóc đen huyền, mang một vẻ đẹp yêu mị, càng khiến nam tử ngồi trên mũi thuyền có một phong tư khó có thể diễn tả thành lời.
Y rất gầy, những khớp xương tay để lộ ngoài tay áo trắng đến gần như trong suốt, tay và chân đều dài hơn người bình thường, khi cầm bình rượu ngửa mặt cuồng ẩm bộc lộ sự phóng khoáng, không chút câu nệ mà kẻ khác không bắt chước nổi. Rõ ràng toàn thân ướt nhẹp, nhưng dáng vẻ tuyệt nhiên không hề thảm hại.
Y uống hết rượu xong, dùng tay áo lau miệng, bấy giờ mới quay đầu lại, lắc lắc bình rượu với đám đông, chớp mắt nói.
"Rượu để hai mươi năm, quả nhiên là rượu ngon".
Giang Vãn Y đứng bên cạnh, nghe nói liền vẫy tay gọi người mang rượu lên, lấy ra hai chiếc bát lớn, đích thân rót đầy đưa cho nam tử áo đỏ một chiếc, tự mình cũng cầm một chiếc, ngồi xuống sàn, đối diện với y, nói: "Một mình độc ẩm vô vị, chi bằng hai người đối ẩm?".
Sóng mắt của nam tử áo đỏ liếc xéo lên phía trên một cái, khi y làm động tác đó, biểu cảm mê hồn không tả xiết, đến mức đám con gái xung quanh đều đỏ mặt, tim đập loạn lên, còn y chăm chú nhìn Phan Phương trên cột buồm, cười nói: "Vị nhân huynh này xem ra cũng là đồng đạo, không cùng nâng chén sao?".
Phan Phương cúi đầu, lặng thinh nhìn nam tử áo đỏ một lát, rồi khi đám đông tưởng y sẽ không phản ứng lại, y đột nhiên tung người, khẽ nhảy xuống, ngồi xếp bằng tròn cạnh hai người.
Ánh mắt Khương Trầm Ngư thoáng chuyển động, nàng bước ra khỏi hàng, lấy chiếc bát từ chỗ thị nữ, đặt trước mặt Phan Phương, rót đầy rượu. Sau đó gật đầu với Hoài Cẩn.
Hoài Cẩn hiểu ý, lập tức vào trong khoang thuyền mang cây cổ cầm ra.
Khương Trầm Ngư ngồi quỳ trên sàn, đặt đàn trên đầu gối, ngón tay lướt qua, tiếng vàng tiếng ngọc ngân lên.
Âm nhạc vừa nổi lên, nam tử áo đỏ bỗng rạng rỡ mặt mày, nâng bát rượu lên, Giang Vãn Y cũng nâng bát theo. Phan Phương tuy vẫn không tỏ vẻ gì, nhưng uống còn nhanh hơn bọn họ, hễ ngửa cổ là một hơi uống cạn.
Hoài Cẩn tiến lên rót rượu.
Đám đông xung quanh trợn mắt, không hỏi câu nào, thân phận lai lịch đối phương cũng không rõ, sao lại đấu rượu với y?
Ba người ngồi xếp bằng tròn giống như bạn cũ huynh một chén ta một chén, chẳng bao lâu sau, khoảng trống bên cạnh đã chất đầy bình rượu.
Mười ngón tay Khương Trầm Ngư lướt như bay, càng đàn càng nhanh, ba người cũng theo đó càng uống càng nhanh, cuối cùng dây đàn chợt đứt, tiếng đàn ngưng bặt, mà bát rượu trong tay Giang Vãn Y cũng đồng thời "choang" một tiếng, vỡ tan thành từng mảnh, rượu còn sót lại bắn ra, làm bẩn chiếc áo mặc trên người hắn.
Giang Vãn Y "a" một tiếng, chậc lưỡi than: "Ai da, đây là chiếc áo ta thích nhất".
Nam tử áo đỏ nhếch môi cười: "Ta đền cho ngươi một chiếc là xong".
Giang Vãn Y lập tức đứng dậy, cung kính hành đại lễ: "Nếu vậy, Vãn Y xin đa tạ Nghi vương trước".
Gì cơ? Nghi vương?
Đám đông xung quanh liền ồ lên.
Nam tử nhìn bề ngoài có vẻ hoa lệ vô song chói sáng rực rỡ này lại là quốc quân của Nghi quốc Hách Dịch sao?
Chẳng trách Yên vương Chương Hoa từng nói: "Trong bốn nước, Hành Xu như cổ thụ ngàn năm, thâm trầm cao lớn; Minh Cung như chim ưng cô độc trên sa mạc lạnh lẽo, cao ngạo tự biết mình; duy chỉ có Hách Dịch rực rỡ sáng chói, Hách Dịch rạng rỡ như vũ trụ nhật nguyệt mới có thể sánh với ta".
Yên vương nói câu này năm năm trước, quốc quân của Bích quốc vẫn là tiên đế Hành Xu. Hành Xu nghe xong liền cười nói thêm một câu: "Hách Dịch đúng thực tựa thái dương. Mà điểm giống nhất của y chính là - Chỉ cần những nơi ánh dương chiếu đến đều có mối làm ăn của Nghi quốc".
Nghi quốc nhiều tiền lắm của, từ quân thượng đến người hầu kẻ hạ, ai nấy đều ham thích làm ăn buôn bán. Thương lữ của Nghi quốc đi khắp bốn nước, mối làm ăn của Nghi quốc thông khắp mọi nẻo, quốc đô của Nghi quốc là Hạc thành, cư dân bản quốc chưa quá bảy nghìn, mà nhân khẩu ngoại lai lại có ba vạn. Nghi quốc đất không rộng, binh không mạnh, nhưng về tình thâm thì sánh ngang ba nước.
Mà giây phút này, con người cả tóc tai lẫn y phục đều đang nhỏ nước tí tách kia là Hách Dịch thật sao?
Mọi người đứng xung quanh nhìn với đủ mọi loại biểu cảm.
Còn đương sự lại bình thản đối diện với mọi ánh mắt phỏng đoán, kinh ngạc, nghi ngờ, vỗ nhẹ vào áo mình nói: "Đáng tiếc thay đáng tiếc thay, bây giờ ta chẳng có lấy một xu, tiền của đều để ở chiếc thuyền vừa mới chìm kia...".
Giang Vãn Y cười: "Nghi vương giàu có nhất bốn bề, chỉ đắm một chiếc thuyền thì có hề gì?".
"Nói đến đây, ta bỗng nhớ ra một chuyện...". Hách Dịch nói đoạn, lấy từ trong giầy ra một bàn tính vàng to bằng miếng đậu phụ khô, dùng những ngón tay gầy, dài hơn tay người thường gầy như bay, rồi ngẩng đầu nói: "Bốn nghìn sáu trăm hai mươi sáu lượng. Đa tạ".
Giang Vãn Y sững người: "Hả?".
"Ba mươi súc gấm mây thượng đẳng của Chức Tú Phường, sáu mươi hộp phấn nhất phẩm của hiệu Nùng Hương Trai, bảy mươi hòm giấy tuyết hiệu Hồng Thư Lâu, chín mươi sọt dầu trẩu loại một, còn có những đồ tạp phẩm khác, tổng cộng là năm nghìn bảy trăm tám mươi hai lạng bạc trắng, xét ta và ngươi mới gặp mà như đã quen từ lâu, ngươi lại mời ta uống rượu, ta giảm giá hai phần cho ngươi, chịu thiệt một chút, chỉ thu của ngươi bốn nghìn sáu trăm hai mươi sáu lạng". Hách Dịch giơ bàn tính ra trước mặt Giang Vãn Y.
Giang Vãn Y ngạc nhiên hỏi: "Nhưng ta đâu có mua những thứ này".
"Đúng là ngươi không mua".
"Vậy tại sao lại đòi ta tiền?".
Hách Dịch chỉ chỉ mặt biển: "Vì thuyền của ngươi đột nhiên bẻ lái, đâm phải đuôi thuyền ta, hại thuyền ta va phải đá ngầm, tất cả vật phẩm đều chìm xuống biển, món nợ này ta không thể đòi Long vương, chỉ có cách đòi ngươi thôi".
Giang Vãn Y dở khóc dở cười, than: "Thật không hổ là Nghi vương đứng đầu bách thương... Vậy đi, nếu ngài đã đòi, ta không trả chẳng phải là vô lý lắm sao".
Hách Dịch nheo mắt: "Được, thật sảng khoái! Xem ra Bích vương quả nhiên tuệ nhãn biết nhìn người, chọn được một sứ thần tốt".
Giang Vãn Y trầm ngâm: "Có điều món tiền này e rằng muộn một chút mới có thể trả cho ngài".
Hách Dịch vươn vai biếng nhác, cười híp mắt nói: "Không sao không sao, chỉ cần khi ta xuống thuyền trả ta là được".
Lúc này một viên tùy tùng vội vã chạy tới, thì thầm vào tai Giang Vãn Y mấy câu, Giang Vãn Y gật đầu, đứng dậy chắp tay nói: "Có chút chuyện vặt phải xử lý, thứ cho tại hạ cáo từ trước".
Hách Dịch đưa tay ra làm tư thế mời, nhìn Giang Vãn Y quay người rời đi, rồi nhìn sang Khương Trầm Ngư: "Hôm nay may mắn được nghe tiếng đàn của cô nương, thật khiến người ta ba tháng không biết đến mùi thịt (1). Cây đàn của nàng đã cũ không biết tiểu vương có thể có may mắn tặng cho nàng một cây đàn mới không?".
(1) Nhắc đến tích Khổng Tử say mê học đàn, ba tháng ăn thịt mà không hề nhận ra mùi thịt, ý tán tụng tài nghệ đánh đàn tuyệt vời của Khương Trầm Ngư.
Khương Trầm Ngư từ chối cực kỳ dứt khoát: "Không". Lúc này đến lượt Hách Dịch sững sờ.
Khương Trầm Ngư mím môi, cười nụ, nói: "Bởi vì ta không muốn có chung một kết cục như sư huynh. Nếu Nghi vương hỏi đền tổn thất do dây đàn đột nhiên đứt đoạn làm kinh động ngự thể, ta biết làm thế nào?".
Hách Dịch cười ha ha, chớp mắt nói: "Hảo cô nương, nàng thông minh hơn sư huynh nàng nhiều".
Một thị nữ từ trong khoang thuyền bước ra, khom người nói: "Nước nóng đã chuẩn bị xong, cung thỉnh Nghi vương đi tắm rửa thay áo".
Hách Dịch đứng dậy, rũ rũ chiếc áo đỏ, nói: "Hay lắm hay lắm, "tiêu hồn đương thuộc tửu hậu táo, bất tiện thần tiên bất tảo triều(2)" ha ha ha"... Vừa cười vừa nghênh ngang bước đi.
(2) Hai câu này có nghĩa là: Uống rượu xong mà được tắm nước nóng thì thật là sảng khoái, sự sung sướng đó còn hơn là được làm thần tiên, làm vua chúa.
Náo nhiệt đã hết, đám đông xung quanh cũng lần lượt tản đi. Còn Khương Trầm Ngư lại nhìn chằm chằm về hướng Hách Dịch vừa đi, ánh mắt thâm trầm, như đang suy tư điều gì, cho đến khi một tiếng ho khẽ vang lên bên cạnh, nàng quay đầu lại nhìn, là Giang Vãn Y đã trở lại.
Giang Vãn Y cười với nàng: "Trời sắp tối rồi, gió đêm lạnh lẽo, còn không vào khoang thuyền?".
Khương Trầm Ngư chau mày đáp: "Tại sao Nghi vương lại xuất hiện ở sông Di?".
"Có hai khả năng. Thứ nhất, y vừa mới từ Thanh Hải tiến vào. Thứ hai, y cũng muốn ra biển như chúng ta".
"Cho dù là khả năng nào, đường đường Nghi vương tới Bích quốc mà trong nước lại không một ai hay biết, thực là...". Nghĩ đến đây, trong lòng Khương Trầm Ngư rối rắm muôn điều: Mật thám của Hoàng đế, ám vệ của phụ thân đều là anh tài ngàn người chọn một, cứ tưởng kín kẽ không có khe hở, nào ngờ trước đó chẳng nhận được chút tin tức nào! Nếu không phải lần này va nhầm vào thuyền đối phương, e rằng sẽ không hề hay biết. Hơn nữa, sự kiện va phải đá ngầm này có thực chỉ là sự cố ngoài ý muốn không? Hay là có huyền cơ nào khác?
Giang Vãn Y cười, nói: "Còn có sự tình ly kỳ hơn nữa".
Khương Trầm Ngư nhướn mày.
Trong ánh chiều, nụ cười của Giang Vãn Y nhìn có vẻ hơi tha thiết, giống như đang thấy một chuyện gì đó rất thú vị, không giấu được sự hứng thú: "Thuyền chìm rồi, chỉ có Nghi vương được cứu. Không phải là chúng ta không muốn cứu những người khác, mà là...", hắn giơ một ngón tay, xua xua với nàng, nói từng chữ từng chữ một, "Dưới sông căn bản không có người thứ hai".
Khương Trầm Ngư cả kinh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)






-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)