Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Biết xấu còn uống nhiều như vậy", Tô Trí vừa nói vừa thành thạo cởi áo khoác đắp lên người cô ấy: "Không ai nhìn thấy đâu."
"Tô Trí, anh thật sự chê em xấu à?"
"Không xấu."
Tôi cười nhìn họ rời đi, cười mãi, nước mắt dần làm ướt đôi mắt.
Dạ dày cuồn cuộn, tôi khụy xuống và nôn mửa một cách thảm hại.
......
Buổi tối, tôi sốt cao. Trong lúc ý thức mơ hồ, tôi gọi tên Tô Trí.
Căn phòng trống trải không một tiếng đáp lại.
Tôi mở mắt, nhận ra rằng Tô Trí không ở đây.
Tôi bình tĩnh nhớ lại những loại thuốc cần uống khi bị sốt.
Chao đảo đứng dậy tìm thuốc, đầu óc như bị hàng ngàn chiếc cưa cắt xé qua lại.
Khó chịu, tủi thân.
Nước mắt tôi từng giọt rơi xuống sàn nhà.
Một lúc lâu sau.
Tôi lau khô nước mắt, uống thuốc theo quy trình, dán miếng hạ sốt, rồi trở lại giường nằm.
Tôi vật lộn suốt cả đêm.
Cuối cùng trời cũng sáng.
Đo nhiệt độ, cơn sốt đã giảm.
Đột nhiên tôi muốn cười.
Hóa ra, một mình cũng chẳng có gì to tát.
Sau khi rửa mặt đánh răng, tôi vẫn đi làm như thường lệ.
Nhưng nghe nói Tống Nghiên đã xin nghỉ.
Tô Trí cả ngày không hề có tin tức.
Buổi tối tan làm, tôi nhìn thấy anh ấy đứng trước cổng công ty.
"Thư Thư, anh xin lỗi, tối qua anh không nên bỏ em lại." Tô Trí tiến lên nắm lấy tay tôi,
"Anh và cô ấy... đã từng yêu nhau 6 năm, tình huống tối qua, anh không thể bỏ mặc cô ấy. Nhưng em hãy tin anh, bọn anh thật sự không còn gì nữa."
Tôi cảm thấy buồn cười, hất tay anh ra: "Tô Trí, anh căn bản không hiểu vấn đề của mình nằm ở đâu."
Anh ấy gấp gáp tiếp lời: "Anh hiểu, sau này anh nhất định sẽ không bỏ mặc em nữa, anh thề."
"Thề cái gì?"
"Anh..." Anh ta ấp úng.
Tôi bật cười, khóe mắt đẫm lệ: "Được thôi, Tô Trí, em tha thứ cho anh."
"Thư Thư của anh là Thư Thư tuyệt vời nhất". Anh kích động ôm chặt lấy tôi.
Tôi vô cảm tựa vào lòng anh, đáy mắt không chút cảm xúc.
Chỉ là, trong lòng đang âm thầm lên kế hoạch cho tất cả.
Những ngày này Tô Trí đặc biệt thuận theo tôi.
Mỗi ngày đều đúng giờ đưa đón tôi đi làm, nhiều lần cũng gặp phải Tống Nghiên.
Mỗi lần gặp chúng tôi, Tống Nghiên đều không bỏ sót mà tiến lại chào hỏi Tô Trí.
Tô Trí có đáp lại, nhưng chỉ dừng ở mức lễ phép.
Làm xong, anh sẽ đến khoe công với tôi: "Thư Thư, anh làm tốt không?"
"Anh đều không để ý đến cô ấy, em cười một cái đi."
Tôi nhếch mép cười, càng cười càng lớn tiếng.
Biết thế nào là "càng che lại càng lộ" không?
Ban đầu Tô Trí còn đắc ý nghĩ rằng mình thật sự khiến tôi bật cười, sau đó hoảng loạn, ôm chặt tôi.
"Không cười nữa, chúng ta không cười nữa."
Khi trở về chỗ ngồi làm việc, Tống Nghiên hỏi tôi: "Cô nổi giận với Tô Trí à?"
Tôi không để ý đến cô ta.
"Anh ấy là người coi trọng đạo đức, hai năm nay nhờ có cô bên cạnh anh ấy, việc anh ấy mềm lòng là bình thường."
"Cô nói với tôi nhiều như vậy, có phải là vì cô không tự tin không?" Tôi quay đầu nhìn cô ta.
Tống Nghiên cười: "Người yêu cũ khóc, người yêu hiện tại chắc chắn thua. Cô chưa nghe nói sao?"
Tôi siết chặt nắm tay: "Tôi chỉ biết, một người yêu cũ tốt nhất thì nên biến mất khỏi cuộc đời mình như chưa từng tồn tại."
Nói xong, tôi gọi điện thoại cho tiệm bánh trước mặt cô ta, dặn nhân viên nhất định phải giao bánh đến lúc 8 giờ tối nay.
Nghe tôi cúp máy, Tống Nghiên mới rời đi với vẻ suy tư.
Chiếc bánh được đặt cho Pi Pi.
Pi Pi là chú chó Golden Retriever mà tôi và Tô Trí nuôi sau khi quen nhau, mỗi năm tôi đều tổ chức sinh nhật cho nó.
Tô Trí cũng sẽ đến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










