Mùa hè năm sau, Ôn Địch trượt khỏi Đại học Bắc Kinh chỉ với hai điểm cách biệt. Cô một mình ngồi trong căn phòng của Phương Nhân, không ăn không uống suốt hai ngày. Người đến tìm cô cuối cùng là Trần Gia Hựu, người đã vội vàng quay về từ xa.
Trần Gia Hựu cũng có một chiếc chìa khóa phòng, nhưng Ôn Địch không chịu mở cửa. Anh ngồi ngoài cửa, lấy từ trong áo ra một chiếc kèn ác-mô-ni-ca màu xanh đã phai màu, rồi thử thổi vài nốt. Âm thanh ban đầu còn ngập ngừng, nhưng rồi giai điệu bắt đầu liền mạch hơn. Ôn Địch nhắm mắt lại, đó là bản nhạc cô thích nhất: "Dạ khúc."
Những mùa hè trước đây, cô luôn thích ngồi cạnh Trần Gia Hựu trước cửa nhà. Anh thổi kèn ác-mô-ni-ca, còn cô cúi đầu đọc sách. Thỉnh thoảng cô ngẩng đầu lên, khẽ hát theo vài câu, trong khi Phương Nhân ngồi trong phòng, thắp một ngọn nến. Màn đêm yên tĩnh, tương lai còn rất xa.
Khi ấy... ôi, khi ấy!
Một năm sau, Ôn Địch nhận được giấy báo trúng tuyển vào Học viện Vật lý của Đại học Bắc Kinh. Còn suốt mùa hè năm ấy, Trần Gia Hựu bận rộn với những buổi diễn tập quân sự. Trên thảo nguyên, sự chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm rất lớn. Ban đêm, anh khoác áo quân đội, quay sang nói với đồng đội: “Ở đây còn lạnh hơn cả mùa đông miền Bắc.”
Cô cắt một lọn tóc dài, dùng sợi dây đỏ đan thành nút thắt; anh giờ đã cao một mét tám, nghe nói còn có thể cao thêm chút nữa. Bên hồ Vị Minh, liễu rủ thướt tha, còn thảo nguyên phương Tây thì tiếng gió hú vang vọng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


