Phó Đình Quân vẫn còn nhớ thuở ấu thơ, mấy tỷ muội đều rất thích chơi đùa trong phòng tổ mẫu. Khi ấy, bà luôn hiền từ, vui vẻ ngắm nhìn các cháu. Bọn trẻ muốn ăn gì, bà liền sai người hầu đi làm ngay; muốn mặc gì, bà lập tức cho mở kho lấy vải. Dù các cháu có đánh vỡ bát, bà cũng chẳng giận; có làm mất đồ, bà cũng chẳng vội trách mắng. Thế nhưng, nếu có bất kỳ ai vi phạm những quy củ trong cuốn "Nữ huấn" của nhà họ Phó, tổ mẫu tuyệt đối sẽ không bao giờ nương tay.
Mấy tỷ muội các nàng ai cũng từng bị tổ mẫu phạt quỳ.
Mỗi lần như vậy, Lê ma ma phụng mệnh tổ mẫu sẽ đứng bên cạnh lải nhải: "Các tiểu thư mặc thì toàn lụa là gấm vóc, ăn thì toàn sơn hào hải vị, ra cửa có xe ngựa đưa rước, đi theo có tỳ nữ hầu hạ. Mỗi ngày, các vị chẳng qua chỉ cần dậy sớm một chút, tụng đọc 'Nữ giới', học chút thêu thùa may vá, bưng canh so đũa hầu hạ bề trên mà thôi, cớ sao lại không chịu nổi cơ chứ! Phải biết rằng, nhà họ Phó dựa vào những quy củ này để lập gia. Các vị là con gái nhà họ Phó, đã nhận được sự che chở của gia tộc, thì đương nhiên phải có trách nhiệm gìn giữ gia quy. Trên đời này làm gì có đạo lý chỉ biết hưởng thụ mà không chịu bỏ ra? Bất cứ kẻ nào phá hoại quy củ của nhà họ Phó, kẻ đó chính là đang chà đạp lên tâm huyết bao đời của gia tộc, kẻ đó không xứng đáng làm con gái họ Phó, và dĩ nhiên cũng chẳng còn tư cách nhận sự che chở của cái nhà này nữa!"
Trước kia, nàng là người có tài nữ công gia chánh xuất sắc nhất, đọc sách cũng giỏi nhất, nên chưa từng suy ngẫm kỹ càng về những lời này của Lê ma ma.
Nhưng giờ phút này nhớ lại, nàng chỉ thấy lạnh toát cả sống lưng.
Đột nhiên, mũi nàng đau điếng vì đập sầm vào một lồng ngực cứng ngắc. Đó rõ ràng là lồng ngực của một người đàn ông! Trong phòng sao lại có đàn ông cơ chứ? Nàng sợ hãi đến mức mặt mày tái nhợt, vừa há miệng định hét lên thì đã bị người nọ bịt chặt miệng lại.
"Nàng không thể trầm tĩnh lại một chút được à!" Một giọng nói trầm thấp vang lên, mang theo vài phần mất kiên nhẫn.
Chẳng cần nhìn, Phó Đình Quân cũng biết người đó là ai.
Trong lòng nàng bỗng "thót" một cái. Thôi xong, xong thật rồi! Nàng đã quẳng chuyện của hắn ra sau chín tầng mây từ đời nào, thậm chí đến mấy cái bánh bao chay cũng chưa kịp chuẩn bị.
Nàng đành nở một nụ cười khổ, vội vàng giải thích: "Hôm nay nha hoàn của ta bị trật chân, nên chuyện kho lương vẫn chưa kịp nghe ngóng. Còn bánh bao chay... ta cũng chưa chuẩn bị..."
Vì trong phòng không thắp đèn nên Phó Đình Quân nhìn không rõ lắm. Nàng chỉ mang máng nhận ra hắn đang mặc một bộ áo vải thô ngắn, trên người sạch sẽ, không có mùi gì kỳ lạ. Nghe nàng nói vậy, hắn chỉ gật đầu với vẻ mặt không chút cảm xúc. Dù chẳng thể nhìn ra hắn đang vui hay giận, nhưng thấy hắn không gặng hỏi thêm, có vẻ như cũng không có ý trách móc nàng làm việc bất lực, Phó Đình Quân mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Đột nhiên, hắn lên tiếng hỏi: "Tứ Vật Hoàn của nàng, vẫn còn chứ?"
Phó Đình Quân vô cùng kinh ngạc, đáp: "Hết rồi."
Khóe môi hắn khẽ mím lại. Nàng lập tức cảm nhận được sự không vui tỏa ra từ người hắn. Nhớ lại việc hắn giao cho mình đến giờ vẫn chẳng có chút tiến triển nào, trong lòng nàng chợt dâng lên cảm giác bất an, vội vàng nói tiếp: "Tráng sĩ, không biết huynh cần viên thuốc đó để làm gì? Y thuật của Quả Tuệ sư phó trong am rất cao minh. Hay là thế này, ngày mai ta sẽ đi xin sư thái một ít thuốc đúng với triệu chứng bệnh, huynh thấy sao?"
Đáy mắt hắn xẹt qua một tia do dự, nhưng rồi rất nhanh đã đáp lời: "Ta có một người tiểu huynh đệ, bị kẹp bẫy hổ làm bị thương."
Hóa ra bọn họ là thợ săn. Thảo nào ăn mặc rách rưới mà lại có thân thủ tốt đến vậy! Chẳng hiểu vì sao, trong lòng Phó Đình Quân bỗng nhẹ nhõm hẳn đi: "Tráng sĩ cứ yên tâm, ngày mai ta sẽ giúp huynh xin một ít thuốc trị ngoại thương."
Hắn gật đầu, xoay người định rời đi. Thế nhưng, mới bước được hai bước, thân hình hắn chợt khựng lại. Chỉ thấy hoa mắt một cái, người đã biến mất tăm. Phó Đình Quân sợ hãi biến sắc, vội đưa mắt nhìn quanh, lúc này mới phát hiện hắn đang ngồi chễm chệ trên xà ngang của căn phòng.
Nàng vừa định mở miệng hỏi xem có chuyện gì, thì bên ngoài lờ mờ truyền đến chút động tĩnh. Phó Đình Quân vội vã vểnh tai lên nghe ngóng. Nhưng dường như lại chẳng có âm thanh nào cả.
Đang lúc thấy kỳ lạ, nàng bỗng nghe thấy những tiếng bước chân rất nhẹ. Phó Đình Quân ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn hắn. Hắn liền ra hiệu bảo nàng đừng nhìn ngó lung tung.
Tiếng bước chân ngày một gần hơn, cuối cùng dừng lại ngay trước cửa phòng nàng: "Cửu tiểu thư, nô tỳ là Trần ma ma đây."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)