Trần ma ma vốn là người cẩn trọng. Tuy trong lòng bà ta cũng thầm đồng tình, nhưng ngoài miệng vẫn dặn dò: "Các ngươi cứ cách một canh giờ lại ngó xem Cửu tiểu thư đang làm gì là được. Còn về phần hai con nha hoàn kia, cứ giao thêm việc cho chúng làm, tự khắc chúng sẽ chẳng còn sức đâu mà chạy lung tung nữa."
Biết được chuyện này, nàng thầm vui mừng trong bụng.
Thế nhưng, khó khăn ở chỗ nàng vẫn chưa tìm ra được cách nào vẹn toàn để trốn ra ngoài. Bởi lẽ, Bích Vân am có đủ cả ruộng vườn và giếng nước, sinh hoạt hằng ngày về cơ bản đều là tự cung tự cấp. Ngoại trừ việc cứ mười ngày lại có hai ni cô đeo gùi tre xuống núi mua chút nhu yếu phẩm như dầu, muối, thì ngày thường cổng am luôn đóng kín mít, hoàn toàn không tiếp đón hương khách. Do đó, cái ý định trốn vào xe ngựa chở đồ để trà trộn ra ngoài coi như đã thất bại.
Thêm vào đó, trong am còn có bảy, tám ni cô dáng người vạm vỡ chuyên lo việc tuần tra ban đêm. Bọn họ còn nuôi hơn chục con chó dữ, cứ hễ trời tối là lại thả ra. Vì vậy, việc lợi dụng đêm đen để mò mẫm trốn đi cũng là điều không tưởng.
Đang lúc bế tắc, nàng lại vô tình phát hiện ở hậu viện có một cây hòe già vươn cành ra tận bên ngoài bức tường bao. Phát hiện này khiến nàng mừng rỡ khôn xiết, hệt như tìm thấy lối thoát giữa chốn đường cùng.
Nàng lập tức gọi Hàn Yên và Lục Ngạc đến để bàn bạc: "...Hàn Yên, ngươi cứ lân la kể chuyện nhà cửa xóm giềng với đám bà tử kia để níu chân bọn họ, tránh để bọn họ sai vặt hai đứa. Còn Lục Ngạc thì ngoan ngoãn ở lại canh chừng trong phòng, sẵn sàng tiếp ứng cho ta bất cứ lúc nào. Ta sẽ nhân lúc giữa trưa vắng vẻ lẻn ra hậu viện dò đường, đúng một canh giờ sau nhất định sẽ quay lại."
"Hay là cứ để nô tỳ đi cho," Hàn Yên xung phong: “Đám người Phàn ma ma dạo này cũng ít khi đến kiếm chuyện với chúng ta rồi."
"Thật đáng ghét!" Hai bàn tay của Phó Đình Quân bất giác nắm chặt lại thành nắm đấm, rồi nàng đập mạnh một cái xuống thành thùng tắm. Chẳng rõ hành động này là để trút sự phẫn nộ dành cho Tả Tuấn Kiệt, hay là để phát tiết nỗi uất ức đối với gã đàn ông xa lạ suýt chút nữa đã lấy mạng nàng ban trưa.
"Cửu tiểu thư!" Hàn Yên và Lục Ngạc giật mình, ngơ ngác nhìn chủ tử.
"Ta không sao!" Nàng hít vào một hơi thật sâu, cố gắng đè nén để tâm trạng bình tĩnh trở lại. "Các ngươi giúp ta lau khô tóc đi, ta muốn lên giường chợp mắt một lát!"
Đúng lúc này, từ ngoài cửa bỗng truyền đến giọng nói của Trần ma ma: "Cửu tiểu thư đã thức giấc rồi sao?"
Nghe tiếng gọi, Hàn Yên và Lục Ngạc hoảng hốt nhìn về phía Phó Đình Quân. Hiện giờ giọng nói của nàng đang khản đặc, trên cổ lại còn hằn rõ một vết đỏ chót. Chỉ cần nàng cất lời hoặc chạm mặt bà ta thì chắc chắn sẽ lộ tẩy ngay. Nếu Trần ma ma gặng hỏi, các nàng biết phải đối phó ra sao đây?
Bản thân Phó Đình Quân cũng cảm thấy vô cùng đau đầu. Thế nhưng, nàng nhanh chóng nhớ ra trong rương đồ của mình vẫn còn một chiếc áo lụa mỏng cổ trụ dệt chéo màu trắng ánh trăng. Nghĩ vậy, nàng liền vội vàng sai Hàn Yên: "...Mau lấy chiếc áo đó ra đây thay cho ta."
Nàng dặn dò thêm: "Lát nữa ta cứ giả vờ giận dỗi, tỏ thái độ khó chịu với Lưu ma ma rồi không thèm mở miệng nói chuyện là xong. Chẳng lẽ bà ta lại dám ép ta mở miệng hay sao? Đến lúc đó, hai đứa các ngươi cứ tùy cơ mà ứng biến nhé."
Nghe chủ tử nói vậy, hai nha hoàn mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Các nàng lật đật đi tìm chiếc áo lụa kia, lúc quay người lại nhìn thấy bộ y phục bằng vải thô vừa thay ra, liền vội vàng cuộn tròn rồi nhét tịt vào chiếc tủ thấp bên cạnh. Thu xếp xong xuôi đâu vào đấy, bọn họ mới rảo bước ra mở cửa.
Cửa sổ trong phòng đang đóng kín bưng nên không khí vô cùng oi bức. Chiếc giường chạm trổ sơn đen được buông rủ lớp màn lụa dày dặn màu trắng ánh trăng. Ngay giữa phòng là một chiếc bồn tắm bằng gỗ thông cao ngang đầu người, nước tắm văng tung tóe ra nền gạch xanh xung quanh, tạo thành những vệt nước loang lổ lớn nhỏ.
Đưa mắt nhìn quanh không thấy có gì bất thường, Lưu ma ma mới khẽ nhún người hành lễ, sắc mặt vẫn giữ vẻ dửng dưng: "Thời tiết nóng nực thế này, sao Cửu tiểu thư không ra nhà chính mà hóng mát? Ở đó dẫu sao cũng có chút gió lùa cho đỡ ngột ngạt!"
Lúc này, Phó Đình Quân đang ngồi bên mép giường để Lục Ngạc lau tóc. Nghe Lưu ma ma nói vậy, nàng chỉ ngẩng đầu lên liếc bà ta một cái, rồi vùng vằng giật lấy chiếc khăn trong tay Lục Ngạc, tự mình lau lấy lau để.
Thấy thái độ của chủ tử, Lục Ngạc bèn ái ngại nhìn Lưu ma ma, chân tay có chút luống cuống không biết làm sao. Bầu không khí trong phòng chốc lát trở nên vô cùng gượng gạo.
May mắn thay, Hàn Yên đã kịp thời bưng trà bước tới giải vây: "Ma ma, mời bà dùng trà ạ!"
Lưu ma ma nhạt nhẽo nói tiếng cảm tạ rồi đón lấy chén trà. Bà ta quay sang hỏi xem Phó Đình Quân ngủ có ngon giấc không, lại hỏi mấy ngày nay trời nóng bức, liệu có cần sai người mang chút thuốc giải nhiệt tới hay không.
Đáp lại bà ta, Phó Đình Quân tuyệt nhiên không thốt nửa lời. Còn Hàn Yên đứng bên cạnh thì chỉ biết cười gượng bồi tiếp.
Thấy vậy, Lưu ma ma chỉ đinh ninh rằng Phó Đình Quân đang giận dỗi mình nên cũng chẳng thèm để bụng. Bà ta thong thả uống hết nửa chén trà rồi đứng dậy cáo từ.
Bóng Lưu ma ma vừa khuất, nét mặt căng thẳng của cả ba người mới thực sự giãn ra. Phó Đình Quân vội vàng hối thúc: "Mau đi mở cửa sổ ra đi, nóng chết đi được!"
Lục Ngạc vâng dạ rồi nhanh nhẹn chạy đi mở cửa. Thế nhưng bên ngoài chẳng có lấy một gợn gió, thời tiết vẫn oi bức đến mức khiến người ta đổ mồ hôi ướt đẫm cả lưng áo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
