Tiếng súng lại vang lên, lần này thậm chí còn có cả tiếng phản công và những tiếng nổ liên tiếp, nghe như hai bên đang giao chiến thực sự.
Chu Chu bảo vệ Giang Thời Nhan nấp sau đống thiết bị, bảo cô ngồi thụp xuống ẩn nấp nhưng Tiểu Cửu bất ngờ loạng choạng chạy lao vào trong rừng.
“Tiểu Cửu!” Giang Thời Nhan cuống cuồng, theo bản năng định đuổi theo.
Chu Chu lập tức giữ chặt cô lại: “Đừng đi, nguy hiểm lắm!”
Huấn luyện viên Chu đã đuổi theo, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Tiếng súng vang lên không dứt, còn có cả tiếng chó nghiệp vụ sủa dữ dội. Giang Thời Nhan lo lắng ngồi xổm ở đó, nhưng trái tim cô đã bay theo Tiểu Cửu từ lâu.
Hai chú chim nhỏ ban ngày đã tìm thấy Giang Thời Nhan, chúng đáp xuống mặt đất trước mặt cô, kêu líu lo.
[Nhan Nhan, kẻ xấu chạy ra rồi!]
“Mấy người?” Giang Thời Nhan vội hỏi.
[Ba người.]
[Không đúng, là bốn người.]
[Không phải, là ba người!]
[Bốn người!]
[Ba người!]
Giang Thời Nhan vội ngắt lời hai chú chim đang cãi nhau: “Các ngươi có thể xem lại lần nữa không, tiện thể xác định hướng chạy trốn của bọn chúng được không?”
Những chú chim vỗ cánh bay về phía rừng.
“Đại khái có khoảng ba hoặc bốn tên đã trốn ra, cụ thể vẫn chưa rõ.” Giang Thời Nhan nói điều này với Chu Chu và tất nhiên Diêm An Đình ở đầu dây bên kia cũng nghe thấy.
“Tiểu Chu, cô bảo vệ tốt cho cô Giang, chúng tôi tới chi viện ngay!” Diêm An Đình trầm giọng nói.
“Rõ!” Chu Chu đáp lại.
Giang Thời Nhan cứ thế nấp sau thiết bị không dám động đậy, chân cô sắp tê dại vì ngồi xổm.
“Chị Chu, tôi tê chân quá…” Giang Thời Nhan nói nhỏ.
Có lẽ cô cũng không nhận ra đôi bàn tay mình đang nắm lấy tay Chu Chu run rẩy không kiểm soát được.
Giang Thời Nhan thuật lại toàn bộ lời của chúng.
Bất ngờ, một tiếng “đoàng” vang lên, phát súng bắn trúng vào thiết bị ngay trên đầu Giang Thời Nhan, lửa bắn tung tóe. Giang Thời Nhan run bắn cả người, suýt nữa thét lên, may mà Chu Chu kịp thời bịt miệng cô lại.
Một gã đàn ông ở trần hớt hải chạy ra khỏi rừng, tay cầm súng ngắn. Các thành viên đội chi viện vốn đã ẩn nấp xung quanh, một công an trong số đó đã giơ súng lên, tranh thủ lúc đối phương ngẩn người khi thấy đống thiết bị này, người đó liền nổ súng.
Viên đạn bắn trúng vai gã đàn ông, khẩu súng trong tay hắn cũng bị cướp cò rồi rơi xuống đất.
Đúng lúc này, từ trong rừng đột nhiên lao ra một con rắn, nó bật nhảy lên quấn lấy tay gã đàn ông, răng nanh sắc nhọn đâm thẳng vào cánh tay hắn.
Gã đàn ông kêu đau thảm thiết, túm lấy con rắn ném mạnh ra ngoài, vừa vặn rơi xuống cách Giang Thời Nhan không xa. Nó co giật vài cái rồi bất động, đôi mắt vẫn nhìn về hướng Giang Thời Nhan.
Máu tươi từ từ chảy ra dưới thân nó.
Những đồng nghiệp phục kích lại nổ súng một lần nữa, sau khi hắn ngã xuống liền lập tức xông lên đè chặt hắn xuống đất. Tên đó lúc đầu còn định vùng vẫy, nhưng sau khi bị rắn cắn, độc tố theo máu từ từ thấm vào toàn thân, cộng thêm sự căng thẳng khi bỏ chạy khiến não bộ của hắn bắt đầu mụ mẫm. Dù vẫn còn đang gào thét nhưng hắn dần mất đi sức lực để chống cự.
[Nhan Nhan, tạm biệt…]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)