Phòng công nhân.
Quản gia lão Trương cầm một chiếc đèn bàn cũ tinh xảo, bôi thuốc lên đầu gối mình.
Thời gian đã không còn sớm, các bảo mẫu đều tự trở về phòng ngủ, toàn bộ biệt thự trên dưới hoàn toàn yên tĩnh.
Ông bôi thuốc xong cũng nên nghỉ ngơi, nhưng ông có một thói quen dưỡng thành nhiều năm.
Mỗi lần trước khi ngủ, đều phải tuần tra trong ngoài biệt thự, bảo đảm tất cả không có sai sót ông mới trở về phòng ngủ.
Cho dù hôm nay bị thương cũng không ngoại lệ.
Tuy rằng Tô đổng nói bảo ông nghỉ ngơi sớm một chút, nhưng không đi một vòng ông ngủ không được. Tô gia mấy ngày nay không yên ổn, vẫn nên cẩn thận một chút thì mới yên tâm.
Bôi thuốc xong, lão Trương thu dọn đồ đạc xong, mở cửa đi ra ngoài.
Lão Trương vừa đi vừa nhìn, đang nói thầm bỗng nhiên nghe thấy trong sân vang lên tiếng loảng xoảng loảng xoảng kỳ quái.
“Tiếng gì vậy?”
Lão Trương lập tức cảnh giác, bật đèn pin chiếu về hướng đó.
Nơi đó là ổ gà và ổ mèo tạm thời dựng hôm nay.
Chẳng lẽ hai linh vật ở không thoải mái?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)