Mí mắt Lục Phi giật giật.
Hoặc là không làm ăn, hoặc là vừa làm đã là vật đại hung.
Ông trời cố ý phải không?
Nhưng ở trước mặt khách hàng không thể rụt rè, anh trấn định nói: "Cô Tạ, ông nội tôi trong thời gian ngắn không thể trở về. Cô muốn cầm cái gì, nói với tôi cũng giống như vậy, thứ mà ông nội tôi hiểu, tôi đều hiểu.”
“Anh?”
Trong mắt Tạ Dao tràn đầy vẻ hoài nghi.
Nguyên nhân rất đơn giản, Lục Phi còn quá trẻ.
Chủ tiệm cầm đồ nếu như không có đủ tri thức và kinh nghiệm phong phú, có thể phân biệt ra vật phẩm tốt xấu hay sao? Huống chi, vật âm tà mà cô ta muốn cầm còn liên quan đến tính mạng của cô ta.
Lục Phi có thể hiểu được tâm trạng của cô ta, dù sao ai cũng không yên tâm giao mạng mình vào tay một người xa lạ.
Ngày hôm qua thiếu chút nữa cô ta đã bị bỏng thực quản, lúc ấy, cô ta ở trong nhà, người ngoài cũng không có cách nào biết.
Lục Phi cười cười, không giải thích.
Nói đùa sao, trên người cô ta đi theo một chuỗi mấy đồ bẩn thỉu dài như vậy, muốn không nhìn ra cũng khó!
Đương nhiên, chính cô ta cũng không nhìn thấy.
Đây là năng lực của Lục Phi, trời sinh anh đã có thể nhìn thấy nhiều thứ hơn người khác.
“Cô Tạ, thứ lỗi cho tôi nói thẳng, nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ không quá ba ngày cô sẽ bệnh nặng không dậy nổi.”
“Chỉ có ba ngày? Anh chắc chứ?”
Ánh mắt Tạ Dao mở to, cố gắng khống chế cảm xúc của mình.
“Cô Tạ, nếu như cô không tin tôi, có thể rời đi ngay bây giờ. Tiệm cầm đồ Tà của chúng tôi, cũng chưa từng cầu xin người ta buôn bán!”
Lục Phi đã nói rất uyển chuyển, không nói thẳng ra ba ngày sau nhận cô ta sẽ nhân cơm hộp.
“Nhưng nể tình cô có danh thiếp của ông nội tôi, tôi vẫn muốn nói thêm một câu. Không ngại lấy thứ cần cầm ra cho tôi chưởng nhãn trước đi, nếu không hài lòng với kết quả, cô không cầm cũng được.”
“Nếu như cô cảm thấy có thể, chúng ta lại nói tiếp.”
Chưởng nhãn là ngôn ngữ trong nghề, cũng chính là có ý nghĩa là giám định.
Tạ Dao cân nhắc trong chốc lát, dường như không có lựa chọn nào tốt hơn, cắn răng một cái lấy từ trong túi nhỏ mang theo bên mình ra một hộp trang sức màu đen to bằng bàn tay, đặt ở trên bàn trà.
“Thứ tôi muốn cầm, ở bên trong.”
"Kể từ khi tôi đeo thứ này, cơn ác mộng của tôi bắt đầu."
"Thành thật mà nói, tôi còn hy vọng anh có thể tìm ra chính xác thứ này là gì hơn cả anh. Nhưng bây giờ thứ tôi tin không phải anh, mà là tấm danh thiếp này."
“Cô Tạ yên tâm, đương nhiên tôi sẽ dốc hết toàn lực.”
Lục Phi rất trịnh trọng đeo găng tay chuyên dụng vào.
Đây dù sao cũng là lần đầu tiên anh chính thức giám định đồ, đồ vật bên trong còn rất có thể là vật đại hung, anh khó tránh có chút hồi hộp.
Hít sâu một hơi, chuẩn bị tâm lý thật tốt.
Anh cẩn thận mở hộp ra, nhưng sau khi nhìn thấy thứ bên trong, trong nháy mắt trợn tròn mắt.
Đây là cái gì?
Anh một bụng nghi ngờ, ngẩng đầu nhìn sắc mặt trắng bệch của Tạ Dao, thăm dò hỏi: "Cô Tạ, cô chắc chắn là vật này đã ảnh hưởng tới cô?"
“Tôi vô cùng chắc chắn! Từ sau khi tôi đeo nó lên, mỗi buổi tối đều gặp ác mộng giống nhau!" Giọng điệu của Tạ Dao vô cùng khẳng định, "Không, đó không phải là mơ, là sự thật!”
Lục Phi càng thêm không hiểu, hỏi: "Mơ gì?”
Dường như Tạ Dao rất không muốn nhớ lại, ngón tay tái nhợt nắm chặt túi xách hàng hiệu của cô ta.
Dừng một chút, mới nói: "Trong mơ có một bóng đen rất mơ hồ, giống như có người đứng ở bên cạnh giường của tôi, nhìn chằm chằm tôi. Tôi rất sợ, nhưng tôi không cử động được, cũng không phát ra được chút âm thanh nào.”
“Tôi không biết hình dung cái cảm giác này như thế nào, rõ ràng không nhìn thấy mặt nó, lại có thể cảm giác được ánh mắt của nó tràn ngập ác ý.”
“Nếu như chỉ là ngẫu nhiên xuất hiện một lần, vậy tôi sẽ cảm thấy không có gì.”
"Nhưng nó xuất hiện ở đầu giường của tôi mỗi đêm, ý thức của tôi rất tỉnh táo, thậm chí không mở mắt ra cũng có thể nhìn thấy nó, đó không phải là thứ mà giấc mơ có thể giải thích."
"Tôi nghi ngờ nó không phải là một món đồ trang sức đơn giản, ném nó vào thùng rác ở bên ngoài."
“Nhưng đến buổi tối…”
Lông mi thật dài run rẩy, trong mắt Tạ Dao hiện ra sợ hãi không thể kìm chế.
Lục Phi rất nghiêm túc lắng nghe, không nói chen vào.
“Bóng người chẳng những không biến mất, ngược lại nhiều hơn một cái! Buổi sáng tỉnh lại, đồ vật kia rõ ràng bị tôi ném đi, lại trở lại trên cổ của tôi.”
“Sau đó tôi đã thử rất nhiều cách, cho dù tôi ném nó xuống sông, hay là bỏ vào lửa đốt, hoặc là đập nát, đều không được, ngược lại đã chọc giận nó.”
“Mỗi lần tôi ném đi, bóng người trong mộng đều nhiều thêm một người... Mãi cho đến tối hôm qua, bên giường tôi đều có thật nhiều bóng người.”
“Chúng nó đều đang nhìn tôi!”
Tạ Dao chăm chú nhìn Lục Phi.
"Anh có thể tưởng tượng được cái cảm giác đó không?"
"Cô không biết chính xác đến cùng họ đã làm gì cô, tại sao họ nhìn cô. Cô chỉ có thể cảm thấy cô đang khô héo nhanh chóng, cũng sắp hết thời gian."
Lục Phi gật đầu một cái, nếu lời cô ta nói là thật, quả thật khiến người ta sợ hãi.
Tạ Dao hít sâu một hơi, nói: "Cho nên, ông chủ Lục, anh có thể nói cho tôi biết thứ này rốt cuộc là cái gì không? Tại sao muốn quấn lấy tôi?”
Lục Phi lại đẩy hộp trang sức trở về.
“Xin lỗi, cô Tạ, tôi không giúp được cô.”
“Tại sao?”
"Bởi vì cô đang nói dối, đồ trong này căn bản không phải vật âm tà!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






