Nghe những lời trơ trên của giám đốc Lưu, tôi không thể không tỏ ra ghê tởm.
Làm thế nào có thể có một người đàn ông không biết xấu hổ như vậy, nuôi bồ nhí thì thôi, vợ cả chết thảm mà ông ta vẫn không có chút áy náy nào ư?
Tiết Phong không thèm để ý mà chỉ nhìn về phía Tiết Xán:
“Tiết Xán, anh tìm ông ta để làm gì?”
Tiết Xán thản nhiên liếc qua giám đốc Lưu đầu đầy mồ hôi lạnh, chậm rãi nói: “Trói ông ta với người phụ nữ họ Dương đó lên sân thượng đi.”
Bây giờ đã là chín giờ tối, trên sân thượng công ty không có một ai, giám đốc Lưu bị trói vào cây cột. Chỉ chốc lát sau, Tiết Phong lại lôi Dương Sở Hinh đi lên.
Giám đốc Lưu vừa thấy Dương Sở Hinh là chửi ầm lên: “Tất cả đều do đồ đê tiện là cô hết! Nếu không phải vì cô hại người đàn bà đó sảy thai thì lấy đâu ra nhiều chuyện phiền phức như vậy!”
Dương Sở Hinh tái mặt, khi thấy Tiết Xán và Tiết Phong, cô ta khiếp sợ: “Cậu Tiết… Chủ tịch Tiết… sao các anh lại…
Tiết Xán chẳng thèm ngó ngàng gì tới cô ta, chí nói với Tiết Phong: “Bày trận” Tiết Phong lập tức ném Dương Sở Hinh xuống, sau đó rút ra vài lá bùa vàng dán thành một vòng tròn xung quanh giám đốc Lưu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


