Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu lên, phát hiện bóng ma của Chung Tuyết đã trong suốt hơn nhiều, đang lảo đảo lùi về phía sau.
Tôi nhìn xuống lòng bàn tay của mình, liền thấy lá bùa mà Tiết Xán dùng máu vẽ cho tôi.
Chính lá bùa này đã cứu tôi.
Chung Tuyết rõ ràng vô cùng sợ hãi lá bùa này, tuy ánh mắt vô cùng không cam lòng, nhưng vẫn quát lên: “An Tố, mày chờ đó cho tao! Một ngày nào đó tao sẽ tới báo thù rửa hận!”
Tôi đứng dậy, phát hiện ra căn phòng này
rất trống vắng, không hề có đồ dùng trong nhà. Tôi chiếu đèn pin vào phía trước mới nhìn rõ phía cuối căn phòng có một cái bàn rất lớn, trên đó bày rất nhiều bảng gõ.
Tôi cẩn thận tiến lại gân mới nhận ra những thứ đó là cái gì.
Hóa ra là bài vị.
Tôi thâm chửi rủa trong lòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

