Tiểu Tiệp hứ một tiếng với tôi, không đáp lời. Ánh mắt Tiết Xán càng lạnh hơn, tay dùng sức mạnh hơn, Tiểu Tiệp lập tức đau đến mức nhe răng trợn mắt.
“Tiết Xán!” Tôi hoảng sợ vội vàng kéo hắn lại.
Nhưng Tiết Xán chỉ lạnh lùng nhìn Tiểu Tiệp, nói: “Có nói hay không?”
Tôi thấy xem ra không thể cứng rắn được, chỉ có thể dùng phương pháp mềm mỏng thôi.
“Tiểu Tiệp.” Tôi nói: “Bạn của em không chết. Hơn nữa bọn chị phát hiện, bọn chị đã hiểu lầm người tốt rồi, thật ra bạn em là người tốt.” Tiểu Tiệp ngừng khóc, ngẩng đầu lên, nghi ngờ nhìn tôi: “Có thật không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
