Tôi bị anh ta lôi thẳng vào khu rừng nhỏ bên cạnh trại trẻ mồ côi, Tạ Phong Tiêu đột nhiên dừng bước, bịt mắt tôi lại với vẻ thần bí và nói: “Anh đã phát hiện ra một điều bất ngờ.”
Tôi hơi nhíu mày, nói: “Bất ngờ gì cơ?”
Cái cây này có vẻ ngoài xấu xí, ngoại trừ việc hơi nhỏ một chút thì không hề nhìn ra có gì đặc biệt khi đứng cùng một chỗ với những cái cây khác trong rừng. Nhưng tôi xúc động tới nỗi nhảy dựng lên.
“Đây là cái cây chúng ta trồng ngày trước?” Tôi ngạc nhiên vui mừng: “Là cây hoa đào trồng ngày em rời khỏi trại trẻ mồ côi phải không?”
Tạ Phong Tiêu cười gật đầu nhìn cái cây, trong nụ cười bỗng có thêm mấy phần cảm khái: “Cây quả thật đã lớn rồi, nhưng lời hứa năm đó, lại không thể thực hiện được.”
Nụ cười của tôi cứng đờ. Năm ấy chúng tôi mười tuổi, tôi được nhà họ An nhận nuôi, A Viễn đã khóc lóc suốt cả đêm. Để an ủi anh ấy, tôi kéo anh chạy vào rừng trồng cây lúc nửa đêm và nói, chỉ cần cái cây này lớn lên, chúng tôi nhất định sẽ lại sống cùng nhau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


