Tiết Phong đang lải nhải cằn nhằn ở bên đó, tôi đột nhiên kịp nhận ra điều gì, kinh ngạc nói: “Anh nói gì cơ? Tiết Xán nhờ anh chỉ cho cách tỏ tình?”
Tiết Phong sững sờ: “Đúng vậy, hôm đó ở văn phòng, không lẽ em chưa thấy sao? Cái kabebon ấy?”
Tôi trợn mắt há hốc mồm, nhìn về phía Tiết Xán dò hỏi.
Tiết Xán xấu hổ, lạnh giọng nói với Tiết Phong: “Tiết Phong, sư phụ của cậu cũng đi rồi, cậu còn ở lại chỗ này làm gì hả?”
Nhận thấy vẻ nguy hiểm trên gương mặt của Tiết Xán, Tiết Phong giật mình một cái bật dậy khỏi ghế số pha.
Tiết Xán lúng túng quay mặt đi chỗ khác, mất tự nhiên nói: “Đúng thì sao?”
Ánh mắt tôi càng trợn tròn hơn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



