Tiết Xán từ đầu tới cuối đều không tỏ vẻ gì, hắn thấy tôi sốt ruột như thế thì gật đầu, “Anh đi cùng em”
Anh Nam và Mai Đình Đình dẫn tôi và Tiết Xán đi tới phòng bệnh của chị Mai. Phòng bệnh mà chị Mai ở còn nhỏ hơn so với tôi rất nhiều, tôi thấy chị nằm lặng yên ở đó, trên mu bàn tay cảm đầy những vết kim, trông vô cùng đáng thương. Mắt tôi cay cay, tôi bước tới bên cạnh chị và ngồi xuống.
“Chị Mai… Chị có khỏe không? Em là An Tố, em tới thăm chị đây, chị còn nhớ em không?” Tôi nói rất nhiều với chị Mai, nhưng chị ấy chỉ nhảm nghiên hai mắt, không có bất kỳ phản ứng nào.
Trong lòng tôi rất buôn, nhưng không biết có thể làm được gì, cuối cùng chỉ có thế chào tạm biệt anh Nam và Mai Đình Đình rồi rời khói phòng bệnh.
Vừa ra tới hành lang bệnh viện, Tiết Xán vẫn lặng im bỗng nhiên lên tiếng: “Người phụ nữ đó không thật sự hôn mê”
Tôi ngạc nhiên: “Anh nói vậy là sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

