Trong lúc chúng tôi ăn tối thì nhân viên công tác của khách sạn vội vội vàng vàng chạy tới thông báo đường lên núi đã bị chặn vì đất đá sụt lún do trời mưa. Cơn mưa lớn như vậy, nhân viên bảo trì cũng không thể tới đây được.
“Tạ Phong Tiêu” Tôi đột nhiên cất tiếng gọi Tạ Phong Tiêu:
“Tôi muốn nhờ anh một chuyện được không?” “Được” Tạ Phong Tiêu gần như không cần suy nghĩ đã đồng ý.
Tôi ngạc nhiên: “Anh còn chưa hỏi tôi muốn nhờ chuyện gì mà?”
“Chi cần là em nhờ, tôi đều đồng ý” Đôi mắt đào hoa của Tạ Phong Tiêu hơi cong lên.
Tôi bỗng nhiên không biết phải nói gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)