“Thích nói gì thì tùy anh” Tôi cảm thấy trong lòng hơi mệt mỏi, không muốn giải thích gì cả, tôi bỏ lại một câu rồi quay đầu rời khỏi phòng. Lần này Tiết Xán không ngăn tôi lại.
Tôi hồn bay phách lạc trở về phòng mình, ai ngờ phát hiện có người đang đợi tôi trước cửa. Là Tạ Phong Tiêu. Anh ta cũng mặc áo tắm có kiểu dáng giống với Tiết Xán, nhưng trông có vẻ yếu điệu hơn Tiết Xán lười nhác cao quý. “Tiểu Tố, tôi mời em đi ăn sushi.” Anh ta không thấy vẻ mặt kỳ lạ của tôi, chi vô cùng vui vẻ kéo tôi định đi ra bên ngoài.
“Không cần đâu, tôi ăn cơm hộp ở đây là được rồi” Tôi giãy khỏi tay Tạ Phong Tiêu, nhanh chóng chạy vào phòng.
Hẳn bảo tôi cẩn thận một chút. Là cẩn thận cái gì chứ?
Chẳng lẽ có tiên quan với hộp trang điểm của An Nhân?
Cọt cà cọt kẹt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
