Gương mặt của người phụ nữ kia không ngờ lại giống y hệt như Tuyết Nữ mà tôi đã từng nhìn thấy trước đây.
Trong điều kiện không có điện, chúng tôi ở trong sảnh lớn mờ tối của khách sạn, lại chịu đựng qua một ngày một đêm, cuối cùng tuyết cũng đã ngừng rơi.
Trong một ngày một đêm này, vẫn như trước, không có một ai bị bắt đi hết.
Sau khi tuyết rơi là mặt trời lên cao chói chang, vừa mới nửa ngày, tuyết đọng đã tan ra rất nhiều.
Nhưng không ngờ, anh ta lại đồng ý. “Tôi cứu anh ta, là vì tôi kính trọng anh ta” Anu rút ra điểu thuốc lá cuối cùng: “Ba ngày rồi, thế mà anh ta không hề gọi tên của cô, cô gái nhỏ, xem ra anh ta thật sự rất thích cô.” Khi nói lời này, Anu nhìn tôi.
Đột nhiên tôi không biết nói gì bây giờ.
Thật ra chúng tôi cũng không chắc chắn låm, trong đám người chúng tôi, rốt cuộc người mà Tạ Phong Tiêu quan tâm nhất có phải là tôi hay không, nhưng hình như mọi người đều ngầm cho rằng là vậy.
Chúng tôi định lái xe lên núi, nhưng ngoại trừ chiếc xe buýt cồng kềnh ra, chúng tôi chỉ có một chiếc xe con, hoàn toàn không có cách nào đẩy đám tuyết đọng đi được.
Ngay khi chúng tôi đang không biết phải làm sao thì đã nghe thấy tiếng phần phật vang lên, đột nhiên chiếc xe Jeep màu đen kia lái đến trước mặt chúng tôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)