“Vậy còn cô?” Tạ Phong Tiêu đột nhiên nhìn về phía tôi, hỏi. “Tôi.” Tôi đột nhiên không biết nên giải thích như thể nào:
“Nói cho cùng thì chúng ta hình như cũng không thân quen cho lắm” Tôi lúng túng nói: “Có vẻ như tôi không đáng giá để anh mạo hiểm đến tính mạng của mình để đi cứu” “Ha ha” Tạ Phong Tiêu cười: “Tôi cũng không biết nữa, cũng giống như lần trước tôi nói với cô vậy, cô khiến tôi cảm thấy vô cùng quen thuộc, đầu óc còn chưa kịp phản ứng lại, người đã nhảy ra ngoài rồi”
Tôi hơi hơi nhíu mày.
Câu trả lời như thế này nghe kiểu gì cũng giống như thần tượng lừa gạt mấy cô gái trẻ, tôi không thể tin được. Thấy tôi có vẻ mặt như vậy, Tạ Phong Tiêu thở dài. “An Tổ, con gái thông minh như vậy sẽ khiến đàn ông rất luống cuống đấy” Anh ta nói sâu xa, giọng nói mang theo chút oán giận, thấy tôi vẫn nhìn chăm chăm anh ta, mới bất đắc đĩ mở miệng: “Được rồi, tôi cho cô biết, thật ra tôi cứu cô, là vì…”
Rầm rầm rầm!
Ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên một hồi tiếng đập kịch liệt, ngắt lời Tạ Phong Tiêu.
Tôi giật bắn mình, nhanh chóng đứng dậy hướng về phía âm thanh vang lên.
Nhất thời, tôi hít vào một ngụm khí lạnh.
Ngoài cửa vốn đĩ tuyết phủ trắng xóa, nhưng lúc này, trong tuyết trắng, lại có một người đang bị chôn vùi, người kia đang liều mạng đập lên cửa sổ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


