Đình Đình run rẩy sợ hãi, vội vàng gật đầu. Tôi đã tìm tẩy tai nghe, đang chuẩn bị đưa cho em ấy.
Nhưng đúng lúc này, trong bóng đêm đột nhiên vang lên một giọng nói nhẹ như hơi thở…
“Mai Đình Đình”
Cơ thể tôi cứng đờ, cơn ớn lạnh từ đầu khớp xương lan ra khắp người, cả người đều nổi da gà. Giây tiếp theo, não bộ của tôi mới kịp phản ứng lại, tôi vội vàng hét lên: “Đình Đình, không được quay đầu lại!”
Nhưng đã quá muộn.
Tôi cố gắng gượng dậy với cơn đau nhức trên lưng.
“Đình Đình…
Tôi ngước mắt nhìn, một người phụ nữ mặc đồ trắng đang thong thả đứng ở cửa ra vào. Cô ta mặc chiếc váy dài trắng như tuyết, mái tóc dài màu vàng gợn sóng, có vẻ như là một người phụ nữ Âu Mỹ xinh đẹp, nhưng gương mặt cô ta lại có màu xanh tím.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
