Tôi ngẩn ra.
Bút tiên là trò đặt câu hỏi với vong hồn đã chết thông qua môi giới là một cây bút.
Cây bút trước mặt tôi trông hơi cũ, tờ giấy vàng dưới ngòi bút được viết rất nhiều chữ Hán và cả chữ cái Latin.
“Trợ lí An, cô mau lại đây” Ngô Vũ vội vã kéo tôi ngồi xuống:
“Chúng ta nhanh chóng mời đi. Tôi đã mượn cây bút này từ người của khách sạn, nghe nói nó rất hiệu nghiệm, hầu như lần nào cũng mời được”
Quốc, cộng thêm thể chất thuần âm của tôi nữa, nếu cây bút này có thể dễ dàng gọi quỷ…
Tôi thực sự không dám tưởng tượng ra sẽ gọi tới thứ gì.
“Tôi không chơi đâu.” Tôi xua tay: “Các cô cũng đừng chơi, trò này kì quái lắm”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

